Lần này em sẽ viết review khác hẳn với những lần trước. Lần này, em viết cho anh.Trong lúc anh đang ngủ say bên em, thì em đã nằm tranh thủ đọc cho xong, và… nói sao nhỉ, nó làm em xúc động anh ạ. Em không ngạc nhiên lắm, vì đây là truyện của Sparks, tác phẩm thứ ba của Sparks mà em được đọc, cũng như hai quyển trước, nó đều khiến tim em đập nhanh đồng thời thấy bình yên tới lạ kì. Thỉnh thoảng em lại quay sang nhìn anh, hơi thở của anh đều đều và quen thuộc. Đây không phải lần đầu tiên mình ngủ cùng nhau, không biết có phải do “tác dụng phụ” của quyển sách không mà em thấy hồi hộp kì lạ khi nhìn anh như thế. Và em ước gì mình có thể cứ như này mãi thôi, mặc kệ mọi thứ và cứ ở bên nhau như thế.Đẹp lắm anh ạ, nhưng cũng buồn làm sao, e đang nói về câu chuyện tình của Noah và Allie trong truyện ấy. Em không biết trên đời này, có tồn tại một tình yêu đẹp và tuyệt mỹ đến thế không, vượt qua bao khó khăn, bệnh tật và thời gian, khi tuổi già ập đến và cái chết cận kề, khi mà “từng ngón tay bị thấp khớp sưng vù lên và biến dạng”, khi mà “bà ấy bây giờ gầy trơ xương, ba tháng qua, bà ấy đã sụt ký nhiều quá” nhưng họ vẫn thấy nhau thật đẹp dưới ánh hoàng hôn, và mỗi khi đôi môi họ lướt qua nhau, ký ức về một thời tuổi trẻ cuồng nhiệt quay trở lại, họ sống lại cùng nhau trọn vẹn từng khoảnh khắc từ cái đêm đầu tiên họ trao tất cả cho nhau, cho đến cái đêm mưa giông gió bão, bên ghế sofa, cạnh lò sửa, cô đã từ từ cởi nhẹ từng chiếc cúc áo của anh… để rồi thoáng chốc, sau đó là những cơn đau, những lời khóc than, la hét.Và cả nỗi đau. Khi ký ức bị đánh mất.Sparks lúc nào cũng thế, cũng đưa người đọc đi vào cái cảm giác u u mê mê, như không quá mu muội. Tình yêu ấy quá đẹp để có thật, nhưng em nghĩ, cái mà Sparks tạo ra, không phải là một trượng đài kì vĩ, mà là cảm hứng mà ông muốn truyền đạt lại cho người đọc, những cung bậc cảm xúc và bằng cách nào đó, gợi lại trong trái tim chúng ta những yêu thương mà lâu ngày rồi, vì những bộn bề, lo toan của cuộc sống, làm ta quên đi mất.Mà không chỉ là tình yêu đâu anh nhé. Em nhớ khúc cuối truyện, Noah đã nói với vị bác sĩ điều trị của mình - một người có địa vị tuyệt vời trong xã hội, một vị lương y chuẩn mực:" "Tôi cô đơn" - Tôi nói với anh khi nghĩ về ngôi nhà ấm cúng nơi những người thân yêu của anh đang say ngủ, nhưng anh lại không có ở đó - "Và anh cũng vậy" "Một chi tiết bé xíu trong tác phẩm thôi, nhưng em tin chắc, ai đọc tới đây, những người có tất cả họ muốn trong cuộc sống như vị bác sĩ kia, họ sẽ muốn gấp sách lại ngay và gọi điện thoại, hay chạy nhanh về nhà bên cạnh những người thân, người yêu của mình. Chưa kể đến một chút “liêu trai” hay nói chính xác hơn lại là câu nói sáo rỗng em rất ghét phải nói nhưng nó lại chính là sự thật hiện hữu trong The Notebook - Tình yêu, là tình yêu anh ạ, đó là thứ có thể giết chết anh, đeo bám anh như những bóng ma suốt một thập kỷ, hay nó có thể khiến anh phá bỏ hết những quy tắc đời thường, vượt lên trên cả khoa học, y học và những lý luận logic. Chỉ cần đó là tình yêu. Chỉ cần đó là người mà anh yêu. Yêu thật sự.Đó là cái mà Sparks đã làm trong những tác phẩm của ông. Cũng như ông đã làm với em đêm nay. Khi em nhìn anh, em biết rằng tình yêu trong The Notebook là hoàn toàn KHÔNG có thật, mà dù là nó có thật đi nữa, em cũng ước gì nó không thuộc về em… Vì nếu như chúng là là Noah và Allie trong cuộc đời thật này, chắc em sẽ không thể chịu đựng nổi việc một ngày nào đó em phải lãng quên anh, quên đi sạch sẽ những gì anh đã dành cho em, những điều mình đã có với nhau. Và em sẽ đau lòng biết bao nếu một ngày em nhìn anh vô thức và hỏi: “Anh là ai?” giống Allie như thế.Nên em không cần một tình yêu đẹp tuyệt vời đến thế để rồi đến cuối cùng em lại để những tên trộm ký ức ấy đến mà mang chúng đi khỏi em. Em không đủ can đảm nhìn anh đau buồn. Thà mình em đau thôi. Ai đau cũng được miễn không là anh…Em chỉ cần anh ở bên em như thế này. Nằm im, Ngủ say. Thỉnh thoảng anh mơ màng tỉnh dậy hôn lên trán em rồi lại ngủ tiếp. Chúng ta có thể sẽ chẳng có nhiều thật nhiều những lãng mạn, hay những bài thơ tình viết tặng nhau. Nhưng chúng ta sẽ luôn có nhau, trong tiềm thức, và cả ký ức. Một ký ức bình yên, có phần hơi kỳ quặc về một tình yêu “bình thường như bao tình yêu khác” mà thôi.Nhưng đối với em, đó là điều tuyệt vời nhất mà em từng được ghi nhớ. Và nó sẽ luôn ở bên em, cho đến một ngày em già nua và xấu xí tới mức những khớp tay sưng lên còn xấu xí hơn cả bàn tay cùa Noah… Khi ông chậm chậm từ từ, lấy cái kính lup, soi lên trang nhật ký, khẽ khàng hắng giọng đọc cho Allie nghe, lúc này đang nắm bên giường bệnh, nhìn ra ngoài cửa sổ đầy nắng ban mai. Trí óc quên sạch, nhưng trái tim vẫn đập nhanh từng nhịp: "Noah,… ôi, Noah của em…"RED

Lần này em sẽ viết review khác hẳn với những lần trước. Lần này, em viết cho anh.

Trong lúc anh đang ngủ say bên em, thì em đã nằm tranh thủ đọc cho xong, và… nói sao nhỉ, nó làm em xúc động anh ạ. Em không ngạc nhiên lắm, vì đây là truyện của Sparks, tác phẩm thứ ba của Sparks mà em được đọc, cũng như hai quyển trước, nó đều khiến tim em đập nhanh đồng thời thấy bình yên tới lạ kì. Thỉnh thoảng em lại quay sang nhìn anh, hơi thở của anh đều đều và quen thuộc. Đây không phải lần đầu tiên mình ngủ cùng nhau, không biết có phải do “tác dụng phụ” của quyển sách không mà em thấy hồi hộp kì lạ khi nhìn anh như thế. Và em ước gì mình có thể cứ như này mãi thôi, mặc kệ mọi thứ và cứ ở bên nhau như thế.

Đẹp lắm anh ạ, nhưng cũng buồn làm sao, e đang nói về câu chuyện tình của Noah và Allie trong truyện ấy. Em không biết trên đời này, có tồn tại một tình yêu đẹp và tuyệt mỹ đến thế không, vượt qua bao khó khăn, bệnh tật và thời gian, khi tuổi già ập đến và cái chết cận kề, khi mà “từng ngón tay bị thấp khớp sưng vù lên và biến dạng”, khi mà “bà ấy bây giờ gầy trơ xương, ba tháng qua, bà ấy đã sụt ký nhiều quá” nhưng họ vẫn thấy nhau thật đẹp dưới ánh hoàng hôn, và mỗi khi đôi môi họ lướt qua nhau, ký ức về một thời tuổi trẻ cuồng nhiệt quay trở lại, họ sống lại cùng nhau trọn vẹn từng khoảnh khắc từ cái đêm đầu tiên họ trao tất cả cho nhau, cho đến cái đêm mưa giông gió bão, bên ghế sofa, cạnh lò sửa, cô đã từ từ cởi nhẹ từng chiếc cúc áo của anh… để rồi thoáng chốc, sau đó là những cơn đau, những lời khóc than, la hét.

Và cả nỗi đau. 

Khi ký ức bị đánh mất.

Sparks lúc nào cũng thế, cũng đưa người đọc đi vào cái cảm giác u u mê mê, như không quá mu muội. Tình yêu ấy quá đẹp để có thật, nhưng em nghĩ, cái mà Sparks tạo ra, không phải là một trượng đài kì vĩ, mà là cảm hứng mà ông muốn truyền đạt lại cho người đọc, những cung bậc cảm xúc và bằng cách nào đó, gợi lại trong trái tim chúng ta những yêu thương mà lâu ngày rồi, vì những bộn bề, lo toan của cuộc sống, làm ta quên đi mất.
Mà không chỉ là tình yêu đâu anh nhé. Em nhớ khúc cuối truyện, Noah đã nói với vị bác sĩ điều trị của mình - một người có địa vị tuyệt vời trong xã hội, một vị lương y chuẩn mực:

" "Tôi cô đơn" - Tôi nói với anh khi nghĩ về ngôi nhà ấm cúng nơi những người thân yêu của anh đang say ngủ, nhưng anh lại không có ở đó - "Và anh cũng vậy" "

Một chi tiết bé xíu trong tác phẩm thôi, nhưng em tin chắc, ai đọc tới đây, những người có tất cả họ muốn trong cuộc sống như vị bác sĩ kia, họ sẽ muốn gấp sách lại ngay và gọi điện thoại, hay chạy nhanh về nhà bên cạnh những người thân, người yêu của mình. 

Chưa kể đến một chút “liêu trai” hay nói chính xác hơn lại là câu nói sáo rỗng em rất ghét phải nói nhưng nó lại chính là sự thật hiện hữu trong The Notebook - Tình yêu, là tình yêu anh ạ, đó là thứ có thể giết chết anh, đeo bám anh như những bóng ma suốt một thập kỷ, hay nó có thể khiến anh phá bỏ hết những quy tắc đời thường, vượt lên trên cả khoa học, y học và những lý luận logic. Chỉ cần đó là tình yêu. Chỉ cần đó là người mà anh yêu. Yêu thật sự.

Đó là cái mà Sparks đã làm trong những tác phẩm của ông. Cũng như ông đã làm với em đêm nay. Khi em nhìn anh, em biết rằng tình yêu trong The Notebook là hoàn toàn KHÔNG có thật, mà dù là nó có thật đi nữa, em cũng ước gì nó không thuộc về em… Vì nếu như chúng là là Noah và Allie trong cuộc đời thật này, chắc em sẽ không thể chịu đựng nổi việc một ngày nào đó em phải lãng quên anh, quên đi sạch sẽ những gì anh đã dành cho em, những điều mình đã có với nhau. Và em sẽ đau lòng biết bao nếu một ngày em nhìn anh vô thức và hỏi: “Anh là ai?” giống Allie như thế.

Nên em không cần một tình yêu đẹp tuyệt vời đến thế để rồi đến cuối cùng em lại để những tên trộm ký ức ấy đến mà mang chúng đi khỏi em. Em không đủ can đảm nhìn anh đau buồn. Thà mình em đau thôi. Ai đau cũng được miễn không là anh…
Em chỉ cần anh ở bên em như thế này. Nằm im, Ngủ say. Thỉnh thoảng anh mơ màng tỉnh dậy hôn lên trán em rồi lại ngủ tiếp. Chúng ta có thể sẽ chẳng có nhiều thật nhiều những lãng mạn, hay những bài thơ tình viết tặng nhau. Nhưng chúng ta sẽ luôn có nhau, trong tiềm thức, và cả ký ức. Một ký ức bình yên, có phần hơi kỳ quặc về một tình yêu “bình thường như bao tình yêu khác” mà thôi.

Nhưng đối với em, đó là điều tuyệt vời nhất mà em từng được ghi nhớ. 

Và nó sẽ luôn ở bên em, cho đến một ngày em già nua và xấu xí tới mức những khớp tay sưng lên còn xấu xí hơn cả bàn tay cùa Noah… 

Khi ông chậm chậm từ từ, lấy cái kính lup, soi lên trang nhật ký, khẽ khàng hắng giọng đọc cho Allie nghe, lúc này đang nắm bên giường bệnh, nhìn ra ngoài cửa sổ đầy nắng ban mai. Trí óc quên sạch, nhưng trái tim vẫn đập nhanh từng nhịp: "Noah,… ôi, Noah của em…"

RED

Hôm nay đột nhiên chị nghĩ tới em. Kì lạ một điều là chị đang ngồi gõ ra những dòng này ở một nơi là chị và em chưa bao giờ đến cùng nhau, thậm chí cả con hẻm này cũng chẳng có một tí teo kỉ niệm nào giữa em với chị cả. Nhưng chẳng hiểu sao, chị thấy nhớ em, nghĩ về em thật nhiều.

Chị còn nhớ lần cuối cùng em với chị nói chuyện với nhau, hôm đó em điện thoại cho chị, em khóc trong điện thoại mãi thôi. Chị thì chẳng biết an ủi em ra làm sao, cương vị của hai chúng ta lúc đó chẳng phải quá khó khăn để chị có thể nói với em rằng: “Em ơi, thôi đừng khóc nữa, em có chị ở đây”.
Khi ấy, chị vẫn còn những ghen tuông, ích kỷ mà bất cứ người phụ nữ nào cũng có với người thứ ba trong mối quan hệ của họ. Còn em, em biết tìm ai đây, ngoài chị. Em khi ấy cũng chỉ là một kẻ ngây ngô với trái tim ngọt ngào mà anh ấy vô tình chạm phải rồi rạch lên ấy những nhát dao sâu hoắm như khi anh ấy làm với chị. Em khóc với chị, lúc đó, chị cũng ước gì mình cũng có thể khóc. 

Chị khóc cũng không hẳn vì em, chị muốn khóc vì chị bất lực quá, chị muốn hỏi tại sao , chị đã làm gì sai, làm tội tình gì để phải rơi vào hoàn cảnh như thế này. Chị nên ghét em, hay nên thương em. Chị muốn ghét, muốn hận một ai đó, nhưng chị không thể ghét anh ấy, và chị đã từng ước gì chị đã có thể hận em. Chị phải làm gì đây. Chị chỉ biết im lặng ngồi nghe em nói, nghe em khóc. Và tới tận bây giờ, chị vẫn luôn thầm cám ơn rằng ngày ấy chị đã không để những cái thù hằn vặt vẽo kia biến chị trở thành một con người xấu xa mà bóp chết chút mạnh mẽ cuối cùng ấy của em. 

Chị nhớ hôm đó, em nói với chị em ước gì em không có trái tim, em không muốn cảm nhận thấy bất cứ điều gì nữa cả, em ước gì mình vô cảm đi thì hơn. Em biết không, ngày ấy chị cũng từng ước ao điều tương tự thế đấy. Nhưng may mắn làm sao, dù đau đến mấy, chị cũng vẫn giữ cho trái tim mình đập thật nhiều và thật nhanh với từng cảm xúc nhỏ nhặt nhất với cuộc sống này.

Chúng ta hay đổ lỗi cho tình yêu quá em nhỉ. Mỗi lần bị tổn thương là chúng ta lại đay nghiến và dằn vặt tình yêu, chúng ta xem nó như thuốc độc, là thứ gì đó kinh khủng lắm giết hại chúng ta. Chúng ta ước gì nó không tồn tại trên đời hay ít nhất không tồn tại trong con người ta nữa.

Nhưng mà em ơi, đôi khi chị cảm thấy, “vô cảm” nó cũng là một thứ cảm xúc đó chứ em. Nó là thứ tình cảm gì đó còn mãnh liệt hơn cả những nỗi đau và tình yêu nữa. Chị đã từng cố biến bản thân mình trơ ra với mọi rung động của cuộc sống. Và em biết gì không. Chị tưởng như mình đã chết vì kiệt sức. Chị phải gồng người lên với tất cả những cảm giác, buồn vui và hân hoan đến bên cạnh mình, chị phải ra sức chạy thật nhanh tránh xa những nỗi buồn thỉnh thoảng tìm đến chị, chạy hụt cả hơi em à, và chị mệt, chị mệt còn hơn cả khi chị thừa nhận là chị đau, chị buồn, chị yêu, chị mến. 
Chị mệt còn hơn tất cả những cảm xúc nhập nhằng vào cái ngày em điện thoại cho chị nữa. Thật nực cười làm sao khi mà chúng ta muốn “vô cảm” để tìm được cái gọi là “bình yên trong tâm hồn”. Em nhỉ!

May làm sao, chị đã không thể, chị đã bỏ cuộc trong công cuộc “mạnh mẽ” của mình. Chị thả mình theo những yếu đuối và mãnh liệt của tình yêu, để chúng thiêu đốt chị, rồi có khi làm đóng băng chị. Thế nhưng, giờ đây đối với chị, mọi thứ mới đẹp làm sao.

Những cảm xúc của chúng ta ấy. May thật, may là chị đã không để chúng biến mất đi, dù chỉ là một chút. May thật, vì nhờ vậy mà giờ đây, từng chút, từng chút một trong cuộc sống, dù chỉ là một góc nhỏ bé tí nào thôi, cũng tạo cho chị rất nhiều cảm hứng và mỗi nơi chị đi qua, mỗi thứ chị nhìn thấy, đều gợi nhớ cho chị đến một người nào đó chị đã từng gặp, nhắc chị nhớ chị đã như thế nào và đang thay đổi ra sao. 

Như hôm nay đó thôi, chị vào đây một mình, một quán cafe mới toanh, trong một con hẻm bé xíu, bắng gỗ và có thật nhiều sách, một bức tường bằng cửa kính và ánh đèn vàng, nhạc jazz du dương. Chị thấy vui, chị thấy yêu đời khi lại phát hiện ra một chỗ “ẩn nấp” mới cho một ngày chán chường, trôi tuột cảm hứng của mình.

Chị thấy nhớ đến em. Đơn giản vì chị nghĩ tới điều ước năm nào của em. Giờ em ra sao, em như thế nào. Nếu gặp một rung động bồi hồi nào đó, liệu em có nghĩ tới chị, tới ai đó, hay bất cứ những người nào đó, điều nào đó trong đời em không? Những người từng làm em vui, những thứ từng khiến em khóc, những điều nhỏ xíu làm tim em rung lên nhè nhẹ hay những con sóng to lớn bóp nghẹn tâm hồn em. Em có còn cảm thấy chúng không? Liệu em có đang cười, hay em có đang hạnh phúc không? Chỉ cần em đừng vô cảm, đừng lạnh lùng với chính trái tim em, chị tin em sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc.

Lâu rồi mình không nói chuyện với nhau, nhưng chắc chắn em sẽ nhận ra mình khi đọc những dòng chữ vu vơ này của chị. Một ngày nào đó, nếu được, em hãy cùng chị đến đây, nhé! ^^

RED 

Hôm nay đột nhiên chị nghĩ tới em. Kì lạ một điều là chị đang ngồi gõ ra những dòng này ở một nơi là chị và em chưa bao giờ đến cùng nhau, thậm chí cả con hẻm này cũng chẳng có một tí teo kỉ niệm nào giữa em với chị cả. Nhưng chẳng hiểu sao, chị thấy nhớ em, nghĩ về em thật nhiều.

Chị còn nhớ lần cuối cùng em với chị nói chuyện với nhau, hôm đó em điện thoại cho chị, em khóc trong điện thoại mãi thôi. Chị thì chẳng biết an ủi em ra làm sao, cương vị của hai chúng ta lúc đó chẳng phải quá khó khăn để chị có thể nói với em rằng: “Em ơi, thôi đừng khóc nữa, em có chị ở đây”.

Khi ấy, chị vẫn còn những ghen tuông, ích kỷ mà bất cứ người phụ nữ nào cũng có với người thứ ba trong mối quan hệ của họ. Còn em, em biết tìm ai đây, ngoài chị. Em khi ấy cũng chỉ là một kẻ ngây ngô với trái tim ngọt ngào mà anh ấy vô tình chạm phải rồi rạch lên ấy những nhát dao sâu hoắm như khi anh ấy làm với chị. Em khóc với chị, lúc đó, chị cũng ước gì mình cũng có thể khóc. 

Chị khóc cũng không hẳn vì em, chị muốn khóc vì chị bất lực quá, chị muốn hỏi tại sao , chị đã làm gì sai, làm tội tình gì để phải rơi vào hoàn cảnh như thế này. Chị nên ghét em, hay nên thương em. Chị muốn ghét, muốn hận một ai đó, nhưng chị không thể ghét anh ấy, và chị đã từng ước gì chị đã có thể hận em. Chị phải làm gì đây. Chị chỉ biết im lặng ngồi nghe em nói, nghe em khóc. Và tới tận bây giờ, chị vẫn luôn thầm cám ơn rằng ngày ấy chị đã không để những cái thù hằn vặt vẽo kia biến chị trở thành một con người xấu xa mà bóp chết chút mạnh mẽ cuối cùng ấy của em. 

Chị nhớ hôm đó, em nói với chị em ước gì em không có trái tim, em không muốn cảm nhận thấy bất cứ điều gì nữa cả, em ước gì mình vô cảm đi thì hơn. Em biết không, ngày ấy chị cũng từng ước ao điều tương tự thế đấy. Nhưng may mắn làm sao, dù đau đến mấy, chị cũng vẫn giữ cho trái tim mình đập thật nhiều và thật nhanh với từng cảm xúc nhỏ nhặt nhất với cuộc sống này.

Chúng ta hay đổ lỗi cho tình yêu quá em nhỉ. Mỗi lần bị tổn thương là chúng ta lại đay nghiến và dằn vặt tình yêu, chúng ta xem nó như thuốc độc, là thứ gì đó kinh khủng lắm giết hại chúng ta. Chúng ta ước gì nó không tồn tại trên đời hay ít nhất không tồn tại trong con người ta nữa.

Nhưng mà em ơi, đôi khi chị cảm thấy, “vô cảm” nó cũng là một thứ cảm xúc đó chứ em. Nó là thứ tình cảm gì đó còn mãnh liệt hơn cả những nỗi đau và tình yêu nữa. Chị đã từng cố biến bản thân mình trơ ra với mọi rung động của cuộc sống. Và em biết gì không. Chị tưởng như mình đã chết vì kiệt sức. Chị phải gồng người lên với tất cả những cảm giác, buồn vui và hân hoan đến bên cạnh mình, chị phải ra sức chạy thật nhanh tránh xa những nỗi buồn thỉnh thoảng tìm đến chị, chạy hụt cả hơi em à, và chị mệt, chị mệt còn hơn cả khi chị thừa nhận là chị đau, chị buồn, chị yêu, chị mến. 

Chị mệt còn hơn tất cả những cảm xúc nhập nhằng vào cái ngày em điện thoại cho chị nữa. Thật nực cười làm sao khi mà chúng ta muốn “vô cảm” để tìm được cái gọi là “bình yên trong tâm hồn”. Em nhỉ!

May làm sao, chị đã không thể, chị đã bỏ cuộc trong công cuộc “mạnh mẽ” của mình. Chị thả mình theo những yếu đuối và mãnh liệt của tình yêu, để chúng thiêu đốt chị, rồi có khi làm đóng băng chị. Thế nhưng, giờ đây đối với chị, mọi thứ mới đẹp làm sao.

Những cảm xúc của chúng ta ấy. May thật, may là chị đã không để chúng biến mất đi, dù chỉ là một chút. May thật, vì nhờ vậy mà giờ đây, từng chút, từng chút một trong cuộc sống, dù chỉ là một góc nhỏ bé tí nào thôi, cũng tạo cho chị rất nhiều cảm hứng và mỗi nơi chị đi qua, mỗi thứ chị nhìn thấy, đều gợi nhớ cho chị đến một người nào đó chị đã từng gặp, nhắc chị nhớ chị đã như thế nào và đang thay đổi ra sao. 

Như hôm nay đó thôi, chị vào đây một mình, một quán cafe mới toanh, trong một con hẻm bé xíu, bắng gỗ và có thật nhiều sách, một bức tường bằng cửa kính và ánh đèn vàng, nhạc jazz du dương. Chị thấy vui, chị thấy yêu đời khi lại phát hiện ra một chỗ “ẩn nấp” mới cho một ngày chán chường, trôi tuột cảm hứng của mình.

Chị thấy nhớ đến em. Đơn giản vì chị nghĩ tới điều ước năm nào của em. Giờ em ra sao, em như thế nào. Nếu gặp một rung động bồi hồi nào đó, liệu em có nghĩ tới chị, tới ai đó, hay bất cứ những người nào đó, điều nào đó trong đời em không? Những người từng làm em vui, những thứ từng khiến em khóc, những điều nhỏ xíu làm tim em rung lên nhè nhẹ hay những con sóng to lớn bóp nghẹn tâm hồn em. Em có còn cảm thấy chúng không? Liệu em có đang cười, hay em có đang hạnh phúc không? Chỉ cần em đừng vô cảm, đừng lạnh lùng với chính trái tim em, chị tin em sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc.

Lâu rồi mình không nói chuyện với nhau, nhưng chắc chắn em sẽ nhận ra mình khi đọc những dòng chữ vu vơ này của chị. Một ngày nào đó, nếu được, em hãy cùng chị đến đây, nhé! ^^

RED 

Mỗi lần đọc xong một câu chuyện, mình lại hay liên tưởng tới cuộc sống xung quanh và tới những điều có lẽ… uhm… có lẽ không được liên quan lắm tới nội dung truyện, nhưng đó là cách mà mình hay dùng để cảm nhận một tác phẩm nào đó. Lần này cũng vậy.

Lại nói vòng vo rồi… Trở lại với câu chuyện, “A Walk To Remember” chẳng phải có nội dung gì cao siêu hay vĩ mô, chỉ là kể về một mối tình ngây thơ, trong trắng và đầy nhiệt huyết của Landon và Jamie khi họ ở tuổi 17, cái lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Mạch truyện của Sparks cứ nhẹ nhàng, dẫn dắt người đọc đến với những cung bậc tình cảm, những bỡ ngỡ đầu đời ngây ngô thuần khiết của đôi trẻ, mình đảm bảo đa số ai cũng sẽ mỉm cười, hay ít nhất thoáng lại qua trong tâm trí về mối tình đầu thời học sinh của mình khi đọc tác phẩm. Tất nhiên, có thể không phải ai cũng có kết cục như Landon và Jamie, nhưng ít nhiều nó sẽ gợi lại trong lòng chúng ta những đợt sóng tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng của một thời mà ta bất chấp hết tất cả để yêu, không toan tính, nghĩ suy hay lo lắng.

Đôi lúc mình không hiểu vì sao chúng ta cứ cố gắng chối bỏ quá khứ hay bắt người yêu hiện tại phải quên chúng đi. Chẳng phải vì những điều ấy mà đã làm nên con người của chúng ta, của họ, bây giờ hay sao? 

Mình biết, sẽ chẳng vui sướng gì nếu người yêu của mình cứ đau đáu về một mối tình xưa cũ nào đó, và dành một vị trí đặc biệt trong trái tim cho một người khác, nó khó chịu lắm chứ, mình hiểu. Nhưng mà, nếu không quá khứ đó, nếu họ không đi qua “đoạn đường” đó, liệu bạn có thể gặp được họ hay không? Thay vì ra sức bôi xóa, hãy học cách chấp nhận và tôn trọng những tình cảm một thời của người mình yêu, cũng như của bản thân, vì không có chúng, sẽ chẳng có gì để ta nhớ về, chẳng có gì để ta tìm cho mình một lí do để trân trọng cái hiện tại đang có, sẽ chẳng có những trái tim không còn vẹn nguyên, những trái tim méo mó nhưng biết yêu thương và trưởng thành hơn ngày ta còn bước đi trên “đoạn đường” ngày ấy.

————

Landon: “Cậu có sợ không?”
Jamie: “Không, vì mình biết cậu cũng đang sợ.”

Trang đầu của tác phẩm, Sparks có nói: “Đầu tiên bạn mỉm cười, rồi sau đó bạn sẽ khóc - xin đừng trách tôi không cảnh báo trước”

Thật vậy, mình xem xuyên suốt tác phẩm, khi đọc tới đoạn đối thoại kia mình đã khóc. 

Tình yêu, nó luôn đẹp khi ta đặt quyền lợi của người khác lên trước bản thân mình, nhỉ? 
Đôi khi, cố gắng để bản thân mạnh mẽ vì một ai đó là điều quý giá nhất, hơn cả trăm ngàn tiếng “yêu” hợp lại. Đôi khi, mạnh mẽ là dành cho một người khác, chứ không phải dành cho bản thân, nó lại dữ dội, quyết liệt, và ta lại trở nên dũng cảm hơn bao giờ hết. Yêu đó hả, mỗi người có một định nghĩa khác nhau, nhưng tình yêu của Sparks, tình yêu của Landon và Jamie khiến cho người ta muốn được hy sinh, muốn được dánh tặng cuộc đời mình, muốn được trao hết những yêu thương , ngọt ngào của bản thân cho một ai đó. Rồi dùng đôi tay mình ôm lấy họ, để những ngọt ngào ấy thấm sâu vào họ, thấm vào tận trong tim, rồi tan ra trong những trăm ngàn hạnh phúc. 

Đó cũng chính là điều mà mình thích ở tác phẩm. Nó làm cho người ta muốn bỏ hết, chỉ để yêu, yêu ,yêu và yêu. Giữa một nơi mà người ta đặt tình yêu phía sau tình dục và tiền tài danh lợi luôn phải đi trước, thỉnh thoảng dừng lại đâu đó giữa phố đông người, tấp nập người xe. Ngồi ở quán cóc ven đường, hay trạm xe bus gần đó, mở một trang “A Walk to Remember” để nhắc nhở bản thân rằng tình yêu thật sự vẫn còn đâu đó quanh đây. 

Tình yêu ngọt ngào và đau đớn

Có khi ngay bên cạnh mình đó thôi. Chỉ cần chậm lại. 

Chậm lại một chút mà thôi.

RED 

Mỗi lần đọc xong một câu chuyện, mình lại hay liên tưởng tới cuộc sống xung quanh và tới những điều có lẽ… uhm… có lẽ không được liên quan lắm tới nội dung truyện, nhưng đó là cách mà mình hay dùng để cảm nhận một tác phẩm nào đó. Lần này cũng vậy.

Lại nói vòng vo rồi… Trở lại với câu chuyện, “A Walk To Remember” chẳng phải có nội dung gì cao siêu hay vĩ mô, chỉ là kể về một mối tình ngây thơ, trong trắng và đầy nhiệt huyết của Landon và Jamie khi họ ở tuổi 17, cái lứa tuổi đẹp nhất của đời người. Mạch truyện của Sparks cứ nhẹ nhàng, dẫn dắt người đọc đến với những cung bậc tình cảm, những bỡ ngỡ đầu đời ngây ngô thuần khiết của đôi trẻ, mình đảm bảo đa số ai cũng sẽ mỉm cười, hay ít nhất thoáng lại qua trong tâm trí về mối tình đầu thời học sinh của mình khi đọc tác phẩm. Tất nhiên, có thể không phải ai cũng có kết cục như Landon và Jamie, nhưng ít nhiều nó sẽ gợi lại trong lòng chúng ta những đợt sóng tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng của một thời mà ta bất chấp hết tất cả để yêu, không toan tính, nghĩ suy hay lo lắng.

Đôi lúc mình không hiểu vì sao chúng ta cứ cố gắng chối bỏ quá khứ hay bắt người yêu hiện tại phải quên chúng đi. Chẳng phải vì những điều ấy mà đã làm nên con người của chúng ta, của họ, bây giờ hay sao? 

Mình biết, sẽ chẳng vui sướng gì nếu người yêu của mình cứ đau đáu về một mối tình xưa cũ nào đó, và dành một vị trí đặc biệt trong trái tim cho một người khác, nó khó chịu lắm chứ, mình hiểu. Nhưng mà, nếu không quá khứ đó, nếu họ không đi qua “đoạn đường” đó, liệu bạn có thể gặp được họ hay không? Thay vì ra sức bôi xóa, hãy học cách chấp nhận và tôn trọng những tình cảm một thời của người mình yêu, cũng như của bản thân, vì không có chúng, sẽ chẳng có gì để ta nhớ về, chẳng có gì để ta tìm cho mình một lí do để trân trọng cái hiện tại đang có, sẽ chẳng có những trái tim không còn vẹn nguyên, những trái tim méo mó nhưng biết yêu thương và trưởng thành hơn ngày ta còn bước đi trên “đoạn đường” ngày ấy.

————

Landon: “Cậu có sợ không?”

Jamie: “Không, vì mình biết cậu cũng đang sợ.”

Trang đầu của tác phẩm, Sparks có nói: “Đầu tiên bạn mỉm cười, rồi sau đó bạn sẽ khóc - xin đừng trách tôi không cảnh báo trước”

Thật vậy, mình xem xuyên suốt tác phẩm, khi đọc tới đoạn đối thoại kia mình đã khóc. 

Tình yêu, nó luôn đẹp khi ta đặt quyền lợi của người khác lên trước bản thân mình, nhỉ? 

Đôi khi, cố gắng để bản thân mạnh mẽ vì một ai đó là điều quý giá nhất, hơn cả trăm ngàn tiếng “yêu” hợp lại. Đôi khi, mạnh mẽ là dành cho một người khác, chứ không phải dành cho bản thân, nó lại dữ dội, quyết liệt, và ta lại trở nên dũng cảm hơn bao giờ hết. Yêu đó hả, mỗi người có một định nghĩa khác nhau, nhưng tình yêu của Sparks, tình yêu của Landon và Jamie khiến cho người ta muốn được hy sinh, muốn được dánh tặng cuộc đời mình, muốn được trao hết những yêu thương , ngọt ngào của bản thân cho một ai đó. Rồi dùng đôi tay mình ôm lấy họ, để những ngọt ngào ấy thấm sâu vào họ, thấm vào tận trong tim, rồi tan ra trong những trăm ngàn hạnh phúc. 

Đó cũng chính là điều mà mình thích ở tác phẩm. Nó làm cho người ta muốn bỏ hết, chỉ để yêu, yêu ,yêu và yêu. Giữa một nơi mà người ta đặt tình yêu phía sau tình dục và tiền tài danh lợi luôn phải đi trước, thỉnh thoảng dừng lại đâu đó giữa phố đông người, tấp nập người xe. Ngồi ở quán cóc ven đường, hay trạm xe bus gần đó, mở một trang “A Walk to Remember” để nhắc nhở bản thân rằng tình yêu thật sự vẫn còn đâu đó quanh đây. 

Tình yêu ngọt ngào và đau đớn

Có khi ngay bên cạnh mình đó thôi. Chỉ cần chậm lại. 

Chậm lại một chút mà thôi.

RED 

[ Viết lúc 2am, ngày 24 tháng 5, 2013. Hơn 1 năm rồi, đọc lại và không hiểu sao khi ấy mình đã phải nói lên rằng: "Con người sinh ra là để hành hạ lẫn nhau". Chắc khi ấy, mình đang đau khổ lắm đây… ]————2:00amNgười ta thường nói chỉ cần có tình yêu, tình yêu là duy nhất, tình yêu là bắt đầu của mọi việc, tình yêu sẽ khiến chúng ta làm tất cả.Nhưng khi con người có đầy đủ tình yêu rồi, họ sẽ đòi hỏi những thứ khác.. Tình yêu lúc này sẽ không còn “đủ” như cái cách họ định nghĩa khi họ đang “thiếu” nữa.. Vì cơ bản con người luôn tìm cách để hành hạ lẫn nhau—————-Có 1 giai đoạn mà ko biết các bạn có ai trải qua chưa, khi mà mọi cảm xúc gần như trở nên chai lì. Con tim vẫn đập đấy, vẫn yêu thương nồng nàn đấy, vẫn biết nhói đau đấy, nhưng không tài nào biểu lộ ra hay nói về nó hay khiến người khác nhìn thấy được như đã từng làm trước đây được nữa. Có một giai đoạn mà mọi việc của bạn sẽ khá là suôn sẽ, được nhận công việc mới, được sếp tín nhiệm, có thê nhiều mối quan hệ có lợi cho công việc, bạn sẽ cười rất nhiều vào ban ngày, và ban đêm bạn sẽ nhận ra rằng bạn không còn cảm thấy bất cứ điều gì nữa. Bạn ước gì bạn khóc.Thật đấy, bạn ước gì bạn có thể cười hoặc khóc hay gào thét lên tuyệt vọng. Nhưng bạn lại im lặng. Sự im lặng đáng buồn và đáng sợ.Giống như một chiếc “lỗ đen vũ trụ”, nó cuốn, xoáy mọi thứ đi, chỉ còn sót lại những vết sẹo, chai lì, và một tâm hồn đang dần trở nên vô cảm. Bạn vẫn cười đấy, dù không biết đã từ khi nào, bạn quên mất cách cười làm ra sao.Cười như thế nào đây, khi mà bạn đang cười?Có bao giờ bạn trải qua chưa?——RED 

[ Viết lúc 2am, ngày 24 tháng 5, 2013. Hơn 1 năm rồi, đọc lại và không hiểu sao khi ấy mình đã phải nói lên rằng: "Con người sinh ra là để hành hạ lẫn nhau". Chắc khi ấy, mình đang đau khổ lắm đây… ]
————

2:00am

Người ta thường nói chỉ cần có tình yêu, tình yêu là duy nhất, tình yêu là bắt đầu của mọi việc, tình yêu sẽ khiến chúng ta làm tất cả.

Nhưng khi con người có đầy đủ tình yêu rồi, họ sẽ đòi hỏi những thứ khác.. Tình yêu lúc này sẽ không còn “đủ” như cái cách họ định nghĩa khi họ đang “thiếu” nữa.. Vì cơ bản con người luôn tìm cách để hành hạ lẫn nhau
—————-

Có 1 giai đoạn mà ko biết các bạn có ai trải qua chưa, khi mà mọi cảm xúc gần như trở nên chai lì. Con tim vẫn đập đấy, vẫn yêu thương nồng nàn đấy, vẫn biết nhói đau đấy, nhưng không tài nào biểu lộ ra hay nói về nó hay khiến người khác nhìn thấy được như đã từng làm trước đây được nữa. 

Có một giai đoạn mà mọi việc của bạn sẽ khá là suôn sẽ, được nhận công việc mới, được sếp tín nhiệm, có thê nhiều mối quan hệ có lợi cho công việc, bạn sẽ cười rất nhiều vào ban ngày, và ban đêm bạn sẽ nhận ra rằng bạn không còn cảm thấy bất cứ điều gì nữa. Bạn ước gì bạn khóc.

Thật đấy, bạn ước gì bạn có thể cười hoặc khóc hay gào thét lên tuyệt vọng. Nhưng bạn lại im lặng. Sự im lặng đáng buồn và đáng sợ.

Giống như một chiếc “lỗ đen vũ trụ”, nó cuốn, xoáy mọi thứ đi, chỉ còn sót lại những vết sẹo, chai lì, và một tâm hồn đang dần trở nên vô cảm. Bạn vẫn cười đấy, dù không biết đã từ khi nào, bạn quên mất cách cười làm ra sao.

Cười như thế nào đây, khi mà bạn đang cười?

Có bao giờ bạn trải qua chưa?
——

RED 

Nói về văn học tình yêu hiện đại, thì Guillaume Musso là một trong những cây bút mình yêu thích nhất. Các tác phẩm của ông đa phần đều có những yếu tố rất liêu trai, ma mị nhưng không lậm sâu theo kiểu kinh dị hay tâm linh. Yếu tố bí ẩn trong truyện của ông cứ như nam châm hút người đọc ấy, đã lỡ xem phải một trang rồi thì khó lòng mà dứt ra được. "Hãy cứu em" là tác phầm đầu tiên của ông mà mình được đọc. Mình thích cái kiểu dẫn truyện của ông, cảm giác cứ như đang xem một bộ phim hành động, tâm lý vậy. Nhất là những đoạn chạy đua với tử thần, với số mệnh, hiện trên trang giấy là từng giây đồng hồ đang trôi qua, mình có thể cảm nhận rõ được cái tik tok vang vọng ra ngay từ chính những con chữ, làm mình cũng hồi hộp, đau tim theo dõi cuộc rượt đuổi của nhân vật chính - Bác sĩ Sam Galloway - để nắm bắt sinh mệnh của người yêu mình - Juliette.Nếu nói về vấn đề tình yêu, thi có lẽ “Hãy Cứu Em” cũng sẽ chỉ dừng lại ở cái kết thúc có hậu, xinh đẹp, mỹ mãn của nó mà thôi. Nhưng cái mà mình thích ở đây, hoàn toàn “khá là” không liên quan tới chuyện tình yêu nam nữ, mà lại trò chơi của Thượng Đế.Trước giờ mình là đứa khá là mê tín, mình luôn tin vào số mệnh, và luôn mặc định trong thâm tâm rằng mọi thứ trên đời này đều đã được định đoạt sẵn, thậm chí từng việc làm nhỏ như băng qua đường, ngoài lại nhìn ai, hay mua một tách cafe mocha thay vì capucchino cũng đều có một lý do riêng của nó. Và kết quả của chúng là gì, chúng ta chỉ có thể đợi và xem tiếp. Nhanh lắm, một giây mà thôi.Có người bảo với mình, định mệnh có thể thay đổi, mình cũng đã từng tin như thế. Như sau khi đọc xong “Hãy Cứu Em”. Mình lại nghĩ, có thật là thế không nhỉ? Có thật là con người có khả năng thay đổi được định mệnh không hay tất cả những thứ đang diễn ra chỉ đang khiến cho chúng ta nghĩ rằng, chúng ta đang làm điều ấy. Để rồi xâu chuỗi các sự kiện lại, cũng chỉ để dẫn tới một cái đích cuối cùng, một điểm dừng mà không ai ngờ đến được.Cũng như trong truyện, Sam và Juliette gặp nhau, đến được với nhau chỉ vì một cú xoay người nhẹ trong một giây, chỉ trong một tích tắc. Mở ra những tháng ngày yêu thương hạnh phúc của đôi trẻ cho đến khi biến cố xảy ra, và sinh mạng của Juliette đang được Thượng Đế “dòm ngò”. Việc Juliette bước xuống máy bay mà “thoát chết trái ngược theo như số phận an bày” liệu có thật sự là thật? Liệu Juliette có thật sự đã được sắp đặt để chết trên chuyến bay ấy, hay việc cô bước xuống chiếc máy tử thần kia chỉ là tiền đề cho sự trở lại của linh hồn Grace, và từ đó, cô mới có thể gặp lại đứa con gái đang chết dần mòn vì ma túy của mình, có thể biết được rằng 10 năm trước cô đã chết ra sao, và đoán tụ với người đàn ông cô thầm yêu ngày ấy. Và hơn tất cả, sự trở lại của Grace đã phá vỡ được bức màn sương mù u ám bám chặt lấy trái tim chàng bác sĩ trẻ tuổi Sam, cùng một bí mật khùng khiếp mà anh không hề hay biết suốt 10 năm qua, bí mật khiến cuộc đời anh thay đổi vĩnh viễn từ cái ngày anh quyết định cầm theo khẩu súng ấy bên người. Tất cả bắt nguồn từ cái “hứng” bất chợt của Juliette khi cô muốn đi dạo New York lần cuối trước khi quay về Pháp, từ cuộc gặp gỡ kịch tính của Sam và Juliette, hay do cú xoay người của Juliette khỏi chiếc máy bay? Mình cũng không rõ, mình chỉ biết rằng. Mọi thứ trên thế gian này sẽ không bao giờ chính xác như chúng ta thấy và nghĩ. Mọi thứ trên thế gian này đều có một sự sắp đặt và tất cả đều có nguyên do của nó, thậm chí là cái ý nghĩ rằng : “Ah, ra chúng ta đã giải quyết xong” cũng đều được ghi chép lại sẵn, tới giờ đó, phút đó, sự việc đó, ta sẽ nghĩ như thế. Vậy đấy !!Một điều nữa, trước giờ mình luôn tin và sau khi đọc truyện xong mình lại càng tin hơn nữa. Nếu trên đời này tồn tại cái gọi là “Quyển sổ của Thần Chết”, thì mình chắc chắn chúng sẽ không bao giờ bỏ lỡ một dòng nào. Nghĩa là sẽ luôn phải có một người sẽ bắt buộc phải chết, sẽ điền tên vào đấy, nếu không người này thì sẽ phải có một người khác thay thế (Hay it nhất chúng ta cho là vậy, dù mình nghĩ rằng chẳng có sự thay thế nào đâu, Đấng tối cao chỉ đang muốn chơi đùa với đầu óc phán đoán của loài người mu muội mà thôi). Trong bức thư của Grace gửi cho Sam ở cuối truyện, cô nói: “Thượng Đế cũng có thể chờ”. Mình thì không nghĩ vậy. Thượng Đế không chờ ai cả, Thượng Đế chỉ sắp xếp mọi thứ, mọi người vào một vị trí, thời gian hợp lý để sự ra đi của ai đó không quá… kì cục và khó hiểu. Thượng Đế biết rõ người Người muốn là ai, chỉ có chúng ta, những kẻ phàm trần mắt thịt, cứ cho rằng, Người đang đợi. Không, Người không đợi, chẳng đợi một ai đâu. Người chỉ đang điều khiển chúng ta và khiến chúng ta nghe theo Định Mệnh một cách vô thức khi mà trong thâm tâm cứ nghĩ rằng chúng ta đang dần thay đổi được chúng.Ngoài lề một tí, bạn còn nhớ Series phim Final Destination không? Mọi thứ cũng tương tự thế đấy, tất cả mọi thứ chúng ta làm đều chỉ dẫn tới một kết thúc, mà ở đó, tên chúng ta đã được ghi sẵn, cạnh bên những việc mà chúng ta phải đón nhận.Thế nên, sau này, đối với tất cả những việc xảy ra trong cuộc sống. Có lẽ mình sẽ không cần phải hỏi những câu như: “Tại sao khi ấy mình lại blah blah blah thế này, mà không blah blah blah thế kia.” Uh thì đơn giản thôi, đó là vì trước mắt đang có một điều bất ngờ đang đợi mình, mình không biết nó tốt hay xấu, mình chỉ bước đến và đón nhận nó thôi. Vì dù nó tốt hay xấu, nó cũng sẽ có lý do riêng của mình để trở nên như vậy. Và những chuyển biến tiếp theo. Cũng sẽ như thế.Đó là những điều mình cảm nhận được sau khi đọc xong “Hãy Cứu Em”. còn về tình yêu đôi lứa, ok, cũng lãng mạn, cũng dễ thương, nhưng nếu Musso chỉ muốn nhắn gửi bấy nhiêu thôi vào tác phẩm của mình thì ông đang xứng đáng để gọi là “The Bestselling Author of France”. Ông cũng đang thử thách dây thần kinh trên não của người đọc cả đấy. Đọc truyện tình yêu mà suy nghĩ muốn xì sọ luôn. Không biết mọi người sao, nhưng mình thì thích thế, hay tại mình thích suy nghĩ quá mọi thứ lên ta. Thôi kệ, mọi chuyện đều có nguyên do của nó cả haha :))

RED
Nói về văn học tình yêu hiện đại, thì Guillaume Musso là một trong những cây bút mình yêu thích nhất. Các tác phẩm của ông đa phần đều có những yếu tố rất liêu trai, ma mị nhưng không lậm sâu theo kiểu kinh dị hay tâm linh. Yếu tố bí ẩn trong truyện của ông cứ như nam châm hút người đọc ấy, đã lỡ xem phải một trang rồi thì khó lòng mà dứt ra được. 

"Hãy cứu em" là tác phầm đầu tiên của ông mà mình được đọc. Mình thích cái kiểu dẫn truyện của ông, cảm giác cứ như đang xem một bộ phim hành động, tâm lý vậy. Nhất là những đoạn chạy đua với tử thần, với số mệnh, hiện trên trang giấy là từng giây đồng hồ đang trôi qua, mình có thể cảm nhận rõ được cái tik tok vang vọng ra ngay từ chính những con chữ, làm mình cũng hồi hộp, đau tim theo dõi cuộc rượt đuổi của nhân vật chính - Bác sĩ Sam Galloway - để nắm bắt sinh mệnh của người yêu mình - Juliette.

Nếu nói về vấn đề tình yêu, thi có lẽ “Hãy Cứu Em” cũng sẽ chỉ dừng lại ở cái kết thúc có hậu, xinh đẹp, mỹ mãn của nó mà thôi. Nhưng cái mà mình thích ở đây, hoàn toàn “khá là” không liên quan tới chuyện tình yêu nam nữ, mà lại trò chơi của Thượng Đế.

Trước giờ mình là đứa khá là mê tín, mình luôn tin vào số mệnh, và luôn mặc định trong thâm tâm rằng mọi thứ trên đời này đều đã được định đoạt sẵn, thậm chí từng việc làm nhỏ như băng qua đường, ngoài lại nhìn ai, hay mua một tách cafe mocha thay vì capucchino cũng đều có một lý do riêng của nó. Và kết quả của chúng là gì, chúng ta chỉ có thể đợi và xem tiếp. Nhanh lắm, một giây mà thôi.

Có người bảo với mình, định mệnh có thể thay đổi, mình cũng đã từng tin như thế. Như sau khi đọc xong “Hãy Cứu Em”. Mình lại nghĩ, có thật là thế không nhỉ? Có thật là con người có khả năng thay đổi được định mệnh không hay tất cả những thứ đang diễn ra chỉ đang khiến cho chúng ta nghĩ rằng, chúng ta đang làm điều ấy. Để rồi xâu chuỗi các sự kiện lại, cũng chỉ để dẫn tới một cái đích cuối cùng, một điểm dừng mà không ai ngờ đến được.

Cũng như trong truyện, Sam và Juliette gặp nhau, đến được với nhau chỉ vì một cú xoay người nhẹ trong một giây, chỉ trong một tích tắc. Mở ra những tháng ngày yêu thương hạnh phúc của đôi trẻ cho đến khi biến cố xảy ra, và sinh mạng của Juliette đang được Thượng Đế “dòm ngò”. Việc Juliette bước xuống máy bay mà “thoát chết trái ngược theo như số phận an bày” liệu có thật sự là thật? Liệu Juliette có thật sự đã được sắp đặt để chết trên chuyến bay ấy, hay việc cô bước xuống chiếc máy tử thần kia chỉ là tiền đề cho sự trở lại của linh hồn Grace, và từ đó, cô mới có thể gặp lại đứa con gái đang chết dần mòn vì ma túy của mình, có thể biết được rằng 10 năm trước cô đã chết ra sao, và đoán tụ với người đàn ông cô thầm yêu ngày ấy. Và hơn tất cả, sự trở lại của Grace đã phá vỡ được bức màn sương mù u ám bám chặt lấy trái tim chàng bác sĩ trẻ tuổi Sam, cùng một bí mật khùng khiếp mà anh không hề hay biết suốt 10 năm qua, bí mật khiến cuộc đời anh thay đổi vĩnh viễn từ cái ngày anh quyết định cầm theo khẩu súng ấy bên người. 

Tất cả bắt nguồn từ cái “hứng” bất chợt của Juliette khi cô muốn đi dạo New York lần cuối trước khi quay về Pháp, từ cuộc gặp gỡ kịch tính của Sam và Juliette, hay do cú xoay người của Juliette khỏi chiếc máy bay? Mình cũng không rõ, mình chỉ biết rằng. Mọi thứ trên thế gian này sẽ không bao giờ chính xác như chúng ta thấy và nghĩ. Mọi thứ trên thế gian này đều có một sự sắp đặt và tất cả đều có nguyên do của nó, thậm chí là cái ý nghĩ rằng : “Ah, ra chúng ta đã giải quyết xong” cũng đều được ghi chép lại sẵn, tới giờ đó, phút đó, sự việc đó, ta sẽ nghĩ như thế. Vậy đấy !!

Một điều nữa, trước giờ mình luôn tin và sau khi đọc truyện xong mình lại càng tin hơn nữa. Nếu trên đời này tồn tại cái gọi là “Quyển sổ của Thần Chết”, thì mình chắc chắn chúng sẽ không bao giờ bỏ lỡ một dòng nào. Nghĩa là sẽ luôn phải có một người sẽ bắt buộc phải chết, sẽ điền tên vào đấy, nếu không người này thì sẽ phải có một người khác thay thế (Hay it nhất chúng ta cho là vậy, dù mình nghĩ rằng chẳng có sự thay thế nào đâu, Đấng tối cao chỉ đang muốn chơi đùa với đầu óc phán đoán của loài người mu muội mà thôi). Trong bức thư của Grace gửi cho Sam ở cuối truyện, cô nói: “Thượng Đế cũng có thể chờ”. Mình thì không nghĩ vậy. Thượng Đế không chờ ai cả, Thượng Đế chỉ sắp xếp mọi thứ, mọi người vào một vị trí, thời gian hợp lý để sự ra đi của ai đó không quá… kì cục và khó hiểu. Thượng Đế biết rõ người Người muốn là ai, chỉ có chúng ta, những kẻ phàm trần mắt thịt, cứ cho rằng, Người đang đợi. Không, Người không đợi, chẳng đợi một ai đâu. Người chỉ đang điều khiển chúng ta và khiến chúng ta nghe theo Định Mệnh một cách vô thức khi mà trong thâm tâm cứ nghĩ rằng chúng ta đang dần thay đổi được chúng.

Ngoài lề một tí, bạn còn nhớ Series phim Final Destination không? Mọi thứ cũng tương tự thế đấy, tất cả mọi thứ chúng ta làm đều chỉ dẫn tới một kết thúc, mà ở đó, tên chúng ta đã được ghi sẵn, cạnh bên những việc mà chúng ta phải đón nhận.

Thế nên, sau này, đối với tất cả những việc xảy ra trong cuộc sống. Có lẽ mình sẽ không cần phải hỏi những câu như: “Tại sao khi ấy mình lại blah blah blah thế này, mà không blah blah blah thế kia.” Uh thì đơn giản thôi, đó là vì trước mắt đang có một điều bất ngờ đang đợi mình, mình không biết nó tốt hay xấu, mình chỉ bước đến và đón nhận nó thôi. Vì dù nó tốt hay xấu, nó cũng sẽ có lý do riêng của mình để trở nên như vậy. Và những chuyển biến tiếp theo. Cũng sẽ như thế.

Đó là những điều mình cảm nhận được sau khi đọc xong “Hãy Cứu Em”. còn về tình yêu đôi lứa, ok, cũng lãng mạn, cũng dễ thương, nhưng nếu Musso chỉ muốn nhắn gửi bấy nhiêu thôi vào tác phẩm của mình thì ông đang xứng đáng để gọi là “The Bestselling Author of France”. Ông cũng đang thử thách dây thần kinh trên não của người đọc cả đấy. Đọc truyện tình yêu mà suy nghĩ muốn xì sọ luôn. Không biết mọi người sao, nhưng mình thì thích thế, hay tại mình thích suy nghĩ quá mọi thứ lên ta. Thôi kệ, mọi chuyện đều có nguyên do của nó cả haha :))
RED

Đáng lẽ hôm này là tính đi coi Chef, mà hết chiếu bà nó rồi nên thôi đi xem Babadook, mà thấy chầm điểm trên iMDB cũng cao nên cũng khá hào hứng, thế là 2 đứa xách mông đi coi.Xét về mặt ma cỏ, thì phim này không khiến mình phải hú hét hay giật mình nhiều như Conjuring hay Insidious, dù cũng có, mình nhát mà, lâu lâu cũng giơ tay ôm mặt. Nhưng đây là thể loại ma mà mình siêu thích, dạng tâm lý, ẩn ẩn hiện hiện, chứ ko phun toẹt máu me vào mặt người xem như lũ ma HongKong hay China (khách quan không kì thị nhé), hơn nữa, phim quay siêu đẹp, màu phim thì rất ám ảnh, mình rất thích các góc quay tĩnh vật của phim, như cánh cửa, cái bàn, hay góc bếp, trông rất là ma mị, màu phim thì bị ám xanh, mình nghĩ là có chủ đích nên nó rất lạnh lẽo và ảm đảm, đúng với nội dung phim.Ôi, bàn về kỹ thuật như đúng rồi, haha, chắc mấy anh chuyên quay phim vô táng chết mình quá, haha. Nội dung phim thì các bạn có thể search trên google nhé. Một cái nữa mình siêu thích, đó là thằng bé đóng vai Samuel, đạo diễn chọn diễn viên tài quá là tài, tới giờ mình vẫn rùng mình khi nhớ tới mặt thằng bé, dù nó chẳng phải là đối tượng bị ma nhập. Nét thằng nhóc rất hay, và ma quái, cái dạng đúng như những đứa trẻ bị tự kỷ ám thị đang trong giai đoạn phục hồi, nhưng vẫn vô cùng đáng yêu, nhìn vào là muốn chở che, một mặt vẫn khiến người khác thấy rợn tóc gáy với mỗi tia nhìn của nó.Thôi chém về kỹ thuật nhiêu đây, chắc đủ rồi, giờ qua phần cảm nhận đây. Một lần nữa, mình nhắc lại là mình rất thích dạng phim ma thế này. Các bạn có ai xem “Khách không mời - Uninvited” chưa nhỉ?Đó, nó đó, dạng dạng, kiểu kiểu thế đấy. Mình siêu thích, và Babadook cũng vậy.Mình nghĩ có lẽ không chỉ nhân vật chính, mà mỗi trong ta, ai cũng có một Babadook tồn tại trong chính con người mình, có lẽ mình sẽ gọi nó là “tâm ma”, lớn dần trong trí não và tâm hồn của con người mỗi khi chúng ta yếu đuối. Người phụ nữ trong phim, từ đầu chí cuối, chỉ tự huyễn hoặc ra một hình ảnh ghê gớm đáng sợ, bà tưởng rằng có một thế lực siêu nhiên nào đó nhập vào bà và biến bà thành ác quỷ, sẵn tay gây tổn hại tới bất kì ai, phun nọc vào mặt họ kể cả đó là con trai của mình. Nhưng thật chất, đó chính là cái “tâm ma”, là những phút giây yếu lòng và suy sụp khi chúng ta phải trải qua những nỗi đau quá lớn, những vấp ngã tưởng chừng như không thể phúc hồi. Chúng ta để những tác nhân tồi tệ như thế ăn mòn chúng ta từ bên trong mà rồi ta đổ thừa cho một thứ khác, một điều khác. Nhưng mấy ai hiểu, chúng được chính bản thân ta sinh ra."Con biết mẹ không yêu con, nhưng con vẫn luôn yêu thương mẹ" - Đến cuối cùng, sức mạnh lớn nhất vẫn là tình yêu. Haizz, lại sáo rỗng rồi, thật ra mình chẳng muốn nhai đi nhai lại điều mà cả thế giới này đều biết, hay thứ mà Dumbledore vẫn nhắc đi nhắc lại với Harry Potter đâu, nhưng đó là sự thật. Sức mạnh của tình yêu chính là phương thuốc duy nhất và mạnh mẽ nhất để xóa dịu đi nỗi đau mất mát và để người khác tìm lại chính bản ngã của mình, tìm lại lòng từ bi và tình thương sâu trong mỗi tâm hồn.Ai nói thời gian là phương thuốc cho mọi vết thương. Sai bét, nếu thời gian mà không được trải đầy bằng tình yêu, lòng thương cảm, thì thời gian chỉ là chất xúc tác để “Babadook” lớn dần lên trong mỗi con người, từ từ, từng chút một mà thôi.Nếu ai hỏi mình, thông điệp cuối cùng rút ra trong bộ phim là gì. Mình lại phải nói điều sáo rỗng lần nữa thôi. Đó là "Tình yêu là phép nhiệm màu".Thật vậy, tình yêu là điều tuyệt vời nhất, dù nó xuất phát từ ai, từ bất cứ thứ gi, thì nó cũng là một phép màu lung linh và diệu kỳ nhất trong mọi hoàn cảnh. Nếu bạn có đi xem thì hãy chứ ý tới tâm trạng của nhân vật khi bị người em Claire của mình đối xử lạnh nhạt, và sự thay đổi trong thái độ khi cô nhận được lời thăm hỏi của bà hoàng xóm Roach và tình yêu trong sáng của cậu con trai. Nói tới đây thôi không spoil nhiều đâu hehe.Còn Babadook, đơn giản thôi, nó - là nỗi đau, là nỗi sợ, là sự thật trần trụi đến đau lòng mà chúng ta phải đối mặt trong cuộc sống. Cáng né tránh, nó sẽ càng mạnh mẽ, càng phát triển dữ tợn hơn trong chính chúng ta. Cách duy nhất để vượt qua quái vật Babadook, đó chính là đối diện với nó, hét lên rằng: "Nếu mày đụng vào con tao, tao sẽ giết mày".Xét về phương diện cuộc sống bên ngoài phim, từ "Con" trong câu trên có thể dùng cho bất cứ ai bạn yêu quý trên cõi đời này. Hoặc có thể hiểu thế này. Nếu bạn vấp ngã, bạn vật vã, uh thì cứ vật vã, cứ đau đớn tới vỡ tim ra và chấp nhận nỗi đau như một phần của cuộc sống. Đừng trốn tránh, đừng tỏ vẻ mạnh mẽ khi ngày qua ngày vẫn gồng lên từng nhịp đau đớn. Rồi sẽ tới một ngày, bạn đến trước gương, nhận thấy sự tàn tạ, héo hon và tồi tệ của bản thân. Nhận thấy những người yêu thương bạn đã tổn thương vì lo lắng cho bạn ra sao, khi ấy, bạn sẽ biết mình phải nói gì, làm gì với Babadook bên trong bản thân mình.Đó cũng là cách mà mình luôn sống. Bộ phim nói chung đơn giản lắm luôn, nhưng về sâu xa, đó chứa khá nhiều điều mà mình vẫn khắc cốt ghi tâm trong cuộc sống nên mình thấy nó hay. Suy cho cùng, coi phim ma đâu chỉ để sợ, và la hét. Trong nỗi sợ, chúng sẽ luôn chứa đựng một thông điệp bí mật, nó có thể là thứ chúng ta phải đấu tranh để chạm đến hoặc vượt qua, hoặc nó chính là cái mà trong thâm tâm chúng ta luôn sợ phải đối diện.Đó mới là cái “kinh dị” thật sự của mỗi bộ phim ma.RED 

Đáng lẽ hôm này là tính đi coi Chef, mà hết chiếu bà nó rồi nên thôi đi xem Babadook, mà thấy chầm điểm trên iMDB cũng cao nên cũng khá hào hứng, thế là 2 đứa xách mông đi coi.

Xét về mặt ma cỏ, thì phim này không khiến mình phải hú hét hay giật mình nhiều như Conjuring hay Insidious, dù cũng có, mình nhát mà, lâu lâu cũng giơ tay ôm mặt. Nhưng đây là thể loại ma mà mình siêu thích, dạng tâm lý, ẩn ẩn hiện hiện, chứ ko phun toẹt máu me vào mặt người xem như lũ ma HongKong hay China (khách quan không kì thị nhé), hơn nữa, phim quay siêu đẹp, màu phim thì rất ám ảnh, mình rất thích các góc quay tĩnh vật của phim, như cánh cửa, cái bàn, hay góc bếp, trông rất là ma mị, màu phim thì bị ám xanh, mình nghĩ là có chủ đích nên nó rất lạnh lẽo và ảm đảm, đúng với nội dung phim.

Ôi, bàn về kỹ thuật như đúng rồi, haha, chắc mấy anh chuyên quay phim vô táng chết mình quá, haha. Nội dung phim thì các bạn có thể search trên google nhé. Một cái nữa mình siêu thích, đó là thằng bé đóng vai Samuel, đạo diễn chọn diễn viên tài quá là tài, tới giờ mình vẫn rùng mình khi nhớ tới mặt thằng bé, dù nó chẳng phải là đối tượng bị ma nhập. Nét thằng nhóc rất hay, và ma quái, cái dạng đúng như những đứa trẻ bị tự kỷ ám thị đang trong giai đoạn phục hồi, nhưng vẫn vô cùng đáng yêu, nhìn vào là muốn chở che, một mặt vẫn khiến người khác thấy rợn tóc gáy với mỗi tia nhìn của nó.

Thôi chém về kỹ thuật nhiêu đây, chắc đủ rồi, giờ qua phần cảm nhận đây. Một lần nữa, mình nhắc lại là mình rất thích dạng phim ma thế này. Các bạn có ai xem “Khách không mời - Uninvited” chưa nhỉ?
Đó, nó đó, dạng dạng, kiểu kiểu thế đấy. Mình siêu thích, và Babadook cũng vậy.

Mình nghĩ có lẽ không chỉ nhân vật chính, mà mỗi trong ta, ai cũng có một Babadook tồn tại trong chính con người mình, có lẽ mình sẽ gọi nó là “tâm ma”, lớn dần trong trí não và tâm hồn của con người mỗi khi chúng ta yếu đuối. Người phụ nữ trong phim, từ đầu chí cuối, chỉ tự huyễn hoặc ra một hình ảnh ghê gớm đáng sợ, bà tưởng rằng có một thế lực siêu nhiên nào đó nhập vào bà và biến bà thành ác quỷ, sẵn tay gây tổn hại tới bất kì ai, phun nọc vào mặt họ kể cả đó là con trai của mình. Nhưng thật chất, đó chính là cái “tâm ma”, là những phút giây yếu lòng và suy sụp khi chúng ta phải trải qua những nỗi đau quá lớn, những vấp ngã tưởng chừng như không thể phúc hồi. Chúng ta để những tác nhân tồi tệ như thế ăn mòn chúng ta từ bên trong mà rồi ta đổ thừa cho một thứ khác, một điều khác. Nhưng mấy ai hiểu, chúng được chính bản thân ta sinh ra.

"Con biết mẹ không yêu con, nhưng con vẫn luôn yêu thương mẹ" - Đến cuối cùng, sức mạnh lớn nhất vẫn là tình yêu. Haizz, lại sáo rỗng rồi, thật ra mình chẳng muốn nhai đi nhai lại điều mà cả thế giới này đều biết, hay thứ mà Dumbledore vẫn nhắc đi nhắc lại với Harry Potter đâu, nhưng đó là sự thật. Sức mạnh của tình yêu chính là phương thuốc duy nhất và mạnh mẽ nhất để xóa dịu đi nỗi đau mất mát và để người khác tìm lại chính bản ngã của mình, tìm lại lòng từ bi và tình thương sâu trong mỗi tâm hồn.

Ai nói thời gian là phương thuốc cho mọi vết thương. Sai bét, nếu thời gian mà không được trải đầy bằng tình yêu, lòng thương cảm, thì thời gian chỉ là chất xúc tác để “Babadook” lớn dần lên trong mỗi con người, từ từ, từng chút một mà thôi.

Nếu ai hỏi mình, thông điệp cuối cùng rút ra trong bộ phim là gì. Mình lại phải nói điều sáo rỗng lần nữa thôi. Đó là "Tình yêu là phép nhiệm màu".

Thật vậy, tình yêu là điều tuyệt vời nhất, dù nó xuất phát từ ai, từ bất cứ thứ gi, thì nó cũng là một phép màu lung linh và diệu kỳ nhất trong mọi hoàn cảnh. Nếu bạn có đi xem thì hãy chứ ý tới tâm trạng của nhân vật khi bị người em Claire của mình đối xử lạnh nhạt, và sự thay đổi trong thái độ khi cô nhận được lời thăm hỏi của bà hoàng xóm Roach và tình yêu trong sáng của cậu con trai. Nói tới đây thôi không spoil nhiều đâu hehe.

Còn Babadook, đơn giản thôi, nó - là nỗi đau, là nỗi sợ, là sự thật trần trụi đến đau lòng mà chúng ta phải đối mặt trong cuộc sống. Cáng né tránh, nó sẽ càng mạnh mẽ, càng phát triển dữ tợn hơn trong chính chúng ta. Cách duy nhất để vượt qua quái vật Babadook, đó chính là đối diện với nó, hét lên rằng: "Nếu mày đụng vào con tao, tao sẽ giết mày".

Xét về phương diện cuộc sống bên ngoài phim, từ "Con" trong câu trên có thể dùng cho bất cứ ai bạn yêu quý trên cõi đời này. Hoặc có thể hiểu thế này. Nếu bạn vấp ngã, bạn vật vã, uh thì cứ vật vã, cứ đau đớn tới vỡ tim ra và chấp nhận nỗi đau như một phần của cuộc sống. Đừng trốn tránh, đừng tỏ vẻ mạnh mẽ khi ngày qua ngày vẫn gồng lên từng nhịp đau đớn. Rồi sẽ tới một ngày, bạn đến trước gương, nhận thấy sự tàn tạ, héo hon và tồi tệ của bản thân. Nhận thấy những người yêu thương bạn đã tổn thương vì lo lắng cho bạn ra sao, khi ấy, bạn sẽ biết mình phải nói gì, làm gì với Babadook bên trong bản thân mình.

Đó cũng là cách mà mình luôn sống. Bộ phim nói chung đơn giản lắm luôn, nhưng về sâu xa, đó chứa khá nhiều điều mà mình vẫn khắc cốt ghi tâm trong cuộc sống nên mình thấy nó hay. Suy cho cùng, coi phim ma đâu chỉ để sợ, và la hét. Trong nỗi sợ, chúng sẽ luôn chứa đựng một thông điệp bí mật, nó có thể là thứ chúng ta phải đấu tranh để chạm đến hoặc vượt qua, hoặc nó chính là cái mà trong thâm tâm chúng ta luôn sợ phải đối diện.

Đó mới là cái “kinh dị” thật sự của mỗi bộ phim ma.

RED 

Em không biết hút thuốc, nói chính xác hơn là em không có khả năng hút phì phèo bất cứ cái gì, từ xì gà, cần sa cho tới shisha, cái ngu của em là em không biết nhả khói, mà nuốt vào hết thì chỉ có nước đi cấp cứu. 

Nhưng không hiểu vì sao, em luôn bị cuốn hút vào thứ khói mờ mờ trắng trắng bay nghi ngút rồi tan biến từ từ vào không trung, thúu khói có mùi cay cay, ám ám, lẫn một chút mùi thơm kì lạ, khiến người ta ong ong đầu khi hít phải, có khi ho sặc sụa nhưng rồi lại không thể dứt ra (hay ít nhất là với em), thứ khói mà bắt nguồn từ cái “dễ gây ung thư phổi” và gây hại gấp 4 lần cho người nào hít hửi nó. Thế mà chẳng hiểu sao, em lại luôn bị cuốn theo nó. Dù đôi khi anh thấy em chun mũi khó chịu vì nó quá nồng, nhưng theo một khía cạnh nào đó. Em vẫn thấy những làn khói mờ đục ấy mới đẹp làm sao. 

Đẹp, cũng đúng, anh nhỉ. Có ủy mị ướt át lắm không nếu em so sánh khói thuốc lá với tình đầu. Ôi thôi, đừng cười em như thế, em vốn như vậy mà, thôi cứ để mặc kệ những dòng suy nghĩ tào lao, gái tính của em đi. 

Uh mà thật anh ạ, khói thuốc và tình đầu, với em nó chả khác nhau là bao. Chính vì thế nên trong em chúng thật đẹp. Thứ cảm giác đê mê, lâng lâng khi chạm môi vào điếu thuốc rồi hít một hơi, cũng như lần đầu tiên anh ngắm nhìn thật kỹ bờ mội người con gái ấy rồi nhẹ nhàng đặt nó lên đầu môi anh, đó cũng là nụ hôn đầu tiên của hai người.
Rồi anh và cô ấy rời nhau ra, anh giật mình thảng thốt khi cô ấy biến đi đâu mất tiêu trong không khí.
Đôi khi đánh mất thứ gì đó rồi, người ta mới biết là mình từng có nó, anh nhỉ?
Cũng như làn khói thuốc anh nhả ra, trắng đục ngầu rồi từ từ hòa vào không trung, bay đi đâu.

Đi đâu? 

Làm sao mà em biết!

Tình đầu thì có bao lâu, yêu nhau rồi cũng xa rời. Cũng như làn khói ấy, tan đi rồi nhưng mùi hương vẫn còn phảng phất đâu đây, trên mũi, trên tóc, trên đầu lưỡi, và cả làn môi. Cũng như chúng ta, dễ gì quên được mùi của bờ môi đầu tiên ấy. Với em, thuốc lá và khói thuốc cũng như thế đấy. Giờ thì anh đã hiểu vỉ sao em thấy nó đẹp chưa?

Em không biết hút, nên khi người đàn ông của em hút thuốc, em thường bước tới anh ấy và hôn ngay lên môi ngay sau khi anh ấy vửa thả khói. Sẽ còn lại một “ít” anh ấy sẽ thả vào miệng em cùng hơi thở của mình. Khói thuốc cay nồng với hơi thở thân quen của anh ấy là thứ “cần sa” đáng sợ nhất mà có lẽ em đã bị nghiện chúng mất rồi.

Mẹ hay lo lắng cho em, mẹ nói tâm lý em không được ổn định!! Mẹ còn bảo mẹ không thích em viết nhiều, vì cứ sợ em thả hồn thả tâm bay đi đâu xa tít tắp, sợ những thứ suy nghĩ ầm ầm như sóng và những cảm xúc dữ dội thi nhau nổi dậy trong lòng em, giấu bên trong là một khuôn mặt tưởng như là bình thản của em sẽ ngày qua ngày hành hạ và làm khổ em. Nhưng rồi mẹ cũng không ngăn được em, chẳng ai ngăn được em trừ khi chính bản thân em muốn. 

Cũng như khói thuốc từ đầu điếu Marlboro của anh ấy, dù có ngăn cản em với hàng ngàn lý do sức khỏe thì em cũng không thể dừng việc bước tới cạnh bên và hôn lên đôi môi còn vương lại một làn khói trắng ấy. 
Rồi em nhắm mắt lại, mùi Marlboro vẫn còn trên đầu lưỡi. Em thấy mình đang đang đứng đâu đó ở một vùng trời xanh rì và vắng lặng. Ở đó sẽ chẳng có ai ngoài em, ngoài tiếng gió rầm rì. Trong giò có mùi thuốc lá cay cay , nồng nồng. Có mùi bờ môi anh ấy. Vừa ngọt vừa đắng.

Em cười trong cái tiềm thức xa xôi đó của mình, vì em biết, không như làn khói kia, cũng không như những mối tình đầu nào đó xung quanh và của mình. Khi em mở mắt.
Người đàn ông của em, sẽ đang đứng bên cạnh, mắt anh ấy nhìn em, rồi về phía xa, như đang đi tìm em trong cái tiềm thức mơ hồ ấy.

Tay cầm một điếu Marlboro, đưa lên môi của anh ấy, nơi còn vương lại một vết son màu đỏ.

RED 
(Em có nhạy cảm quá không anh. Anh ấy bảo đó là một món quà, nhưng đôi khi nó làm em mệt quá. Có khi tim em mệt thở không ra hơi, và sự yếu mềm trong tâm trí em sẽ vài lần khiến anh ấy và mọi người mệt mỏi, lo lằng vì em. Em thì không muốn thế anh ạ. Đôi lúc em ước gì mình ngu ngu ngơ ngơ, không biết, không quan sát, không cảm nhận gì, có khi lại hay. Biết nhiều, hiểu nhiều. Có khi là tinh tế. Có khi chỉ là buồn mà thôi anh ạ!!)

Em không biết hút thuốc, nói chính xác hơn là em không có khả năng hút phì phèo bất cứ cái gì, từ xì gà, cần sa cho tới shisha, cái ngu của em là em không biết nhả khói, mà nuốt vào hết thì chỉ có nước đi cấp cứu. 

Nhưng không hiểu vì sao, em luôn bị cuốn hút vào thứ khói mờ mờ trắng trắng bay nghi ngút rồi tan biến từ từ vào không trung, thúu khói có mùi cay cay, ám ám, lẫn một chút mùi thơm kì lạ, khiến người ta ong ong đầu khi hít phải, có khi ho sặc sụa nhưng rồi lại không thể dứt ra (hay ít nhất là với em), thứ khói mà bắt nguồn từ cái “dễ gây ung thư phổi” và gây hại gấp 4 lần cho người nào hít hửi nó. Thế mà chẳng hiểu sao, em lại luôn bị cuốn theo nó. Dù đôi khi anh thấy em chun mũi khó chịu vì nó quá nồng, nhưng theo một khía cạnh nào đó. Em vẫn thấy những làn khói mờ đục ấy mới đẹp làm sao. 

Đẹp, cũng đúng, anh nhỉ. Có ủy mị ướt át lắm không nếu em so sánh khói thuốc lá với tình đầu. Ôi thôi, đừng cười em như thế, em vốn như vậy mà, thôi cứ để mặc kệ những dòng suy nghĩ tào lao, gái tính của em đi. 

Uh mà thật anh ạ, khói thuốc và tình đầu, với em nó chả khác nhau là bao. Chính vì thế nên trong em chúng thật đẹp. Thứ cảm giác đê mê, lâng lâng khi chạm môi vào điếu thuốc rồi hít một hơi, cũng như lần đầu tiên anh ngắm nhìn thật kỹ bờ mội người con gái ấy rồi nhẹ nhàng đặt nó lên đầu môi anh, đó cũng là nụ hôn đầu tiên của hai người.

Rồi anh và cô ấy rời nhau ra, anh giật mình thảng thốt khi cô ấy biến đi đâu mất tiêu trong không khí.

Đôi khi đánh mất thứ gì đó rồi, người ta mới biết là mình từng có nó, anh nhỉ?

Cũng như làn khói thuốc anh nhả ra, trắng đục ngầu rồi từ từ hòa vào không trung, bay đi đâu.

Đi đâu? 

Làm sao mà em biết!

Tình đầu thì có bao lâu, yêu nhau rồi cũng xa rời. Cũng như làn khói ấy, tan đi rồi nhưng mùi hương vẫn còn phảng phất đâu đây, trên mũi, trên tóc, trên đầu lưỡi, và cả làn môi. Cũng như chúng ta, dễ gì quên được mùi của bờ môi đầu tiên ấy. Với em, thuốc lá và khói thuốc cũng như thế đấy. Giờ thì anh đã hiểu vỉ sao em thấy nó đẹp chưa?

Em không biết hút, nên khi người đàn ông của em hút thuốc, em thường bước tới anh ấy và hôn ngay lên môi ngay sau khi anh ấy vửa thả khói. Sẽ còn lại một “ít” anh ấy sẽ thả vào miệng em cùng hơi thở của mình. Khói thuốc cay nồng với hơi thở thân quen của anh ấy là thứ “cần sa” đáng sợ nhất mà có lẽ em đã bị nghiện chúng mất rồi.

Mẹ hay lo lắng cho em, mẹ nói tâm lý em không được ổn định!! Mẹ còn bảo mẹ không thích em viết nhiều, vì cứ sợ em thả hồn thả tâm bay đi đâu xa tít tắp, sợ những thứ suy nghĩ ầm ầm như sóng và những cảm xúc dữ dội thi nhau nổi dậy trong lòng em, giấu bên trong là một khuôn mặt tưởng như là bình thản của em sẽ ngày qua ngày hành hạ và làm khổ em. Nhưng rồi mẹ cũng không ngăn được em, chẳng ai ngăn được em trừ khi chính bản thân em muốn. 

Cũng như khói thuốc từ đầu điếu Marlboro của anh ấy, dù có ngăn cản em với hàng ngàn lý do sức khỏe thì em cũng không thể dừng việc bước tới cạnh bên và hôn lên đôi môi còn vương lại một làn khói trắng ấy. 

Rồi em nhắm mắt lại, mùi Marlboro vẫn còn trên đầu lưỡi. Em thấy mình đang đang đứng đâu đó ở một vùng trời xanh rì và vắng lặng. Ở đó sẽ chẳng có ai ngoài em, ngoài tiếng gió rầm rì. Trong giò có mùi thuốc lá cay cay , nồng nồng. Có mùi bờ môi anh ấy. Vừa ngọt vừa đắng.

Em cười trong cái tiềm thức xa xôi đó của mình, vì em biết, không như làn khói kia, cũng không như những mối tình đầu nào đó xung quanh và của mình. Khi em mở mắt.

Người đàn ông của em, sẽ đang đứng bên cạnh, mắt anh ấy nhìn em, rồi về phía xa, như đang đi tìm em trong cái tiềm thức mơ hồ ấy.

Tay cầm một điếu Marlboro, đưa lên môi của anh ấy, nơi còn vương lại một vết son màu đỏ.

RED 

(Em có nhạy cảm quá không anh. Anh ấy bảo đó là một món quà, nhưng đôi khi nó làm em mệt quá. Có khi tim em mệt thở không ra hơi, và sự yếu mềm trong tâm trí em sẽ vài lần khiến anh ấy và mọi người mệt mỏi, lo lằng vì em. Em thì không muốn thế anh ạ. Đôi lúc em ước gì mình ngu ngu ngơ ngơ, không biết, không quan sát, không cảm nhận gì, có khi lại hay. Biết nhiều, hiểu nhiều. Có khi là tinh tế. Có khi chỉ là buồn mà thôi anh ạ!!)

Đọc tới lần thứ 2 mới dũng cảm viết review!!Mình sẽ không bàn về cách dẫn truyện hay câu cú, lời văn blah blah blah, vì tất nhiên không cần phải nói, ai cũng biết là nó hay, nó tuyệt, mấy cái đó ai cũng có thể đọc được ở bìa sau, những câu bình luận đầy hoa mỹ của Saturday Review of Literature, hay New York Times, vân vân… Những đánh giá đó, là của chuyên gia. Mình sẽ nói về cái khác vậy, về những “cơn đau tim” mình đã trải qua khi đọc Suối Nguồn.————————-Bắt đầu từ nhân vật chính trước vậy - Howard RoarkMột từ thôi - ĐẸPMình không theo đạo, nhưng mình hay nghe những bạn đạo Chúa hay nói tới một hình tượng đẹp và vĩ đại như Chúa Trời, nếu đó là thước đo đánh giá cai đẹp thì mình sẽ dùng chữ ĐẸP ấy dành cho Roark.Nói sao nhỉ, đôi khi mình thấy hoang mang, chính vì Roark quá đẹp nên mình thấy nó thật mông lung và mờ ảo. Có gì đó không thật và đôi khi hơi giả dối. Lần đầu đọc, mình thấy ngưỡng mộ Roark, nhưng lần thứ 2, cảm giác đó đã khác. Ayn dùng từ “vĩ đại” dành cho Roark, nhưng mình lại không cảm thấy thế. Không phải mình gạt bỏ những lý tưởng tuyệt vời của anh, sự đam mê và khối óc sáng tạo thần kỳ và lòng dũng cảm của anh, nhưng mình vẫn không cảm được cái sự vĩ đại hoàn toàn trong Roark, một phần có lẽ cũng do quan điểm của mình khác chăng. Nhưng xét theo một khía cạnh. Người như Roark, anh đâu có gì để mất. Anh không có gia đình, không còn cha mẹ hay người thân. Anh không phải mang theo bên người bất cứ trách nhiệm với ai, anh chỉ cần giữ được bản thân mình và ý chí bất khuất của anh. Chính vì anh không có ai, hay chính xác là “nothing to lose” - không có gì để mất nên việc anh bước đi kiêu hãnh và tự hào trên con đường lý tưởng của mình không có gì là quá khó. Mình thắc mắc, nếu Roark có gia đình thì sao? Khi ấy câu chuyện sẽ rẽ sang một hướng khác, “vĩ đại” sẽ thay thế bằng “dở hơi” và “tuyệt vời” sẽ được thay bằng “ích kỷ”,À mà nói thẳng ra, anh cũng đã hy sinh Dominique đấy thôi, nói theo cách nào đó, mình cảm thấy Roark đã bào mòn người phụ nữ của mình. Anh khiến cô phải tự hủy hoại đi chính tình yêu của mình, tình yêu dành cho anh. Roark - anh theo chủ nghĩa cá nhân, vì cả đời anh, từ ngày có nhận thức, anh đã có phải có trách nhiệm với ai đâu. Lý tưởng anh ĐẸP, nhưng vì đó là anh, là trong hoàn cảnh của anh, nên nó đẹp, nhưng nó không có thật. Vì không phải ai cũng như anh, ai cũng sẽ có một cái gì đó để tiếc nuối, để mất và để lo toan. Đây !! Khi vừa gõ xong những dòng trên, mình lại có thêm một câu hỏi, có lẽ anh chưa từng sợ đánh mất Dominique, vậy tình yêu? Có nghĩa gì với anh? Đó là lí do mình không cho rằng Roark “vĩ đại”. Ôi thì, xem như mình ủy mị quá đi, nhưng “vĩ đại” đối với mình là người sẽ nâng người khác lên đôi vai, chứ không phải dửng dưng để họ tự hủy hoại mọi thứ, vì mình. Như thế. Như Dominique. —————-Tiếp - Gail Wynand
Con người của thực tế, hiện thân của hiện thực và một bộ não, cá tính tuyệt vời. Nếu Roark là ĐẸP thì Gail là THẬT, thật tới mức choáng ngợp, thật tới mức đau lòng. Uh… đúng, đó là từ ĐAU LÒNG, mỗi lần đọc tới ông là mình lại thấy đau lòng. Mình nhớ mình đã phải ngưng một tí ở đoạn Dominique hét lên với ông: “Quỷ tha ma bắt, nếu anh phản ứng với chuyện này bằng thái độ như thế thì anh không có quyền trở thành một con người như vậy”.Mình thấy, mình hiểu, mình cảm nhận được, và mình đau lòng làm sao. Sự bất lực, sự chết hình thành trong ông, cũng như viên đạn đã xuyên thủng não ông khi ông quyết định giữ lại tờ báo và để mặc cho những tên “chủ” - là xã hội đang bị dắt mũi và tự đưa mũi cho nhau dắt ngoài kia xâu xé. Chúng cáo cấu, xé toạt ông khi lần đầu tiên trong đời ông muốn làm một cái gì đó chính trực. Nhưng cách mà Gail làm, mọi thứ xảy ra với Gail, đó mới là thực, là cuộc sống và là điều mà chúng ta phải đối mặt hằng ngày. Mình đau lòng không phải chỉ vì nhân vật. Mà còn đau lòng vì nó quá thực, thực tới đáng buồn, khi xã hội, khi cuộc sống là như thế. Nò diễn ra trước mắt và mình đang nằm trong nó, ngày qua ngày, nó dẫm qua mình, cũng như nó dẫm qua Gail, xéo qua xéo lại. Nhưng vẫn phải để đó, nhìn và chịu."Vì ta không sinh ra để làm một kẻ sống thứ sinh" - Đôi khi định mệnh cũng trớ trêu lắm, cảm giác đau đớn nhất có lẽ phải sống một cuộc đời mà mình biết rõ số phận không dành nó cho mình. Như Gail - số phận của ông không bao giờ là một kẻ sống thứ sinh. Nhưng mà, vậy thì sao?———-Peter Keating Mục ruỗngvàĐáng thươngMình tự hỏi, liệu anh cò còn là con người không hay chỉ là một tượng sáp vô tri. Mình không ghét. Mình ước mình có thể ghét hay căm phẫn với nhân vật này. Nhưng không, mình thấy đáng thương, quá đáng thương. Một kẻ không còn biết yêu thương, một kẻ không còn giữ được linh hồn, một kẻ không còn gì để thao túng hay mục ruỗng.Sao lại có thể ghét?Thật đáng thương…————Ellsworth TooheyMột câu thôi:Hiện thân của tâm ma trong mỗi con người.Chắc hẳn ai coi phim hoạt hình hay thấy mỗi khi nhân vật đang đắn đo cái gì đó, thì trên vai sẽ xuất hiện một thiên thần một ác quỷ. Toohey cũng na ná thế, nhưng có điều, hắn là cả hai vai. Một con quỷ nói những lời thiên thần, và một thiên thần cầm trong tay thứ vũ khí của quỷ. Toohey là hiện thân của sự đớn hèn trong thâm tâm mỗi cá nhân con người. Cho sự mu muội và thứ đức hạnh giẻ rách mà mọi người vẫn thường ngợi ca. Nhưng suy cho cùng, Toohey cũng là biểu tượng của quyền lực. Một thứ quyền năng kinh khủng, đó là một thứ, mình không rõ tên gọi là gì, nhưng có thể khiến người ta bán đi mọi thứ, linh hồn, hoặc cả một thứ gần gần như linh hồn. Để đổi lại gì à?Để đổi lấy Toohey - Một con quỷ nói những lời thiên thần, và một thiên thần cầm trong tay thứ vũ khí của quỷ - Những cám dỗ độc hại và đức hạnh luôn là đam mê tuyệt vời cùa loài người mà. Đúng không? Chỉ có điều đôi khi chúng ta không phân biệt được hai thứ đó. —————Dominique Nàng - hèn nhát hay dũng cảm.Mình cũng không biết, những mình hiểu nàng, mình luôn cảm nhận được sự hiện diện mãnh mẽ, lộng lẫy, nhưng dằn vặt đau đớn của nàng trong mình. Tự tay phá hủy bản thân, tự tay phá nát đi tình cảm chỉ vì nó quá nhiều, nhiều tới mức không thở được, không thề van xin, không thể gục ngã. Nàng đã làm như thế. Mình cũng không biết gọi nàng là gì. Có lẽ nàng mắc một chứng bệnh tâm lý chăng hay vì nàng quá đớn hèn không dám chấp nhận sự san sẻ, hay nàng dũng cảm tuyệt vời khi chối bỏ một thứ không thuộc về nàng hoàn toàn.Nhưng dù có thế nào, nàng cũng không đáng thương, nàng cũng không làm mình đau lòng như Gail hay thương hại như Peter. Nàng làm mình thấy nhớ. Và có lẽ sau này, vài năm nữa, mình cũng sẽ còn nhớ, nhớ những dằn vặt, những đau đớn không phát ra tiếng của nàng. Vì mình cũng đã từng như thế. Kiêu hãnh (có thể) và một tính từ cộng lại của hèn nhát và dũng cảm. —————Có lẽ mình sẽ đọc lại, chắc chắn. Mỗi khi mình cảm thấy xã hội hay cuộc sống này xuống cấp một cách chán chường, mình sẽ đọc lại. Không phải để tìm lại niềm tin hay hy vọng vào cuộc sống. Mình tìm sự đồng cảm. Nói vậy thì chính xác hơn!—RED—

Đọc tới lần thứ 2 mới dũng cảm viết review!!

Mình sẽ không bàn về cách dẫn truyện hay câu cú, lời văn blah blah blah, vì tất nhiên không cần phải nói, ai cũng biết là nó hay, nó tuyệt, mấy cái đó ai cũng có thể đọc được ở bìa sau, những câu bình luận đầy hoa mỹ của Saturday Review of Literature, hay New York Times, vân vân… Những đánh giá đó, là của chuyên gia. Mình sẽ nói về cái khác vậy, về những “cơn đau tim” mình đã trải qua khi đọc Suối Nguồn.
————————-

Bắt đầu từ nhân vật chính trước vậy - Howard Roark
Một từ thôi - ĐẸP

Mình không theo đạo, nhưng mình hay nghe những bạn đạo Chúa hay nói tới một hình tượng đẹp và vĩ đại như Chúa Trời, nếu đó là thước đo đánh giá cai đẹp thì mình sẽ dùng chữ ĐẸP ấy dành cho Roark.
Nói sao nhỉ, đôi khi mình thấy hoang mang, chính vì Roark quá đẹp nên mình thấy nó thật mông lung và mờ ảo. Có gì đó không thật và đôi khi hơi giả dối. 
Lần đầu đọc, mình thấy ngưỡng mộ Roark, nhưng lần thứ 2, cảm giác đó đã khác. Ayn dùng từ “vĩ đại” dành cho Roark, nhưng mình lại không cảm thấy thế. Không phải mình gạt bỏ những lý tưởng tuyệt vời của anh, sự đam mê và khối óc sáng tạo thần kỳ và lòng dũng cảm của anh, nhưng mình vẫn không cảm được cái sự vĩ đại hoàn toàn trong Roark, một phần có lẽ cũng do quan điểm của mình khác chăng. Nhưng xét theo một khía cạnh. Người như Roark, anh đâu có gì để mất. Anh không có gia đình, không còn cha mẹ hay người thân. Anh không phải mang theo bên người bất cứ trách nhiệm với ai, anh chỉ cần giữ được bản thân mình và ý chí bất khuất của anh. Chính vì anh không có ai, hay chính xác là “nothing to lose” - không có gì để mất nên việc anh bước đi kiêu hãnh và tự hào trên con đường lý tưởng của mình không có gì là quá khó. 
Mình thắc mắc, nếu Roark có gia đình thì sao? Khi ấy câu chuyện sẽ rẽ sang một hướng khác, “vĩ đại” sẽ thay thế bằng “dở hơi” và “tuyệt vời” sẽ được thay bằng “ích kỷ”,
À mà nói thẳng ra, anh cũng đã hy sinh Dominique đấy thôi, nói theo cách nào đó, mình cảm thấy Roark đã bào mòn người phụ nữ của mình. Anh khiến cô phải tự hủy hoại đi chính tình yêu của mình, tình yêu dành cho anh. Roark - anh theo chủ nghĩa cá nhân, vì cả đời anh, từ ngày có nhận thức, anh đã có phải có trách nhiệm với ai đâu. Lý tưởng anh ĐẸP, nhưng vì đó là anh, là trong hoàn cảnh của anh, nên nó đẹp, nhưng nó không có thật. Vì không phải ai cũng như anh, ai cũng sẽ có một cái gì đó để tiếc nuối, để mất và để lo toan. 
Đây !! Khi vừa gõ xong những dòng trên, mình lại có thêm một câu hỏi, có lẽ anh chưa từng sợ đánh mất Dominique, vậy tình yêu? Có nghĩa gì với anh? Đó là lí do mình không cho rằng Roark “vĩ đại”. Ôi thì, xem như mình ủy mị quá đi, nhưng “vĩ đại” đối với mình là người sẽ nâng người khác lên đôi vai, chứ không phải dửng dưng để họ tự hủy hoại mọi thứ, vì mình. Như thế. Như Dominique. 
—————-

Tiếp - Gail Wynand


Con người của thực tế, hiện thân của hiện thực và một bộ não, cá tính tuyệt vời. Nếu Roark là ĐẸP thì Gail là THẬT, thật tới mức choáng ngợp, thật tới mức đau lòng. Uh… đúng, đó là từ ĐAU LÒNG, mỗi lần đọc tới ông là mình lại thấy đau lòng. Mình nhớ mình đã phải ngưng một tí ở đoạn Dominique hét lên với ông: “Quỷ tha ma bắt, nếu anh phản ứng với chuyện này bằng thái độ như thế thì anh không có quyền trở thành một con người như vậy”.
Mình thấy, mình hiểu, mình cảm nhận được, và mình đau lòng làm sao. Sự bất lực, sự chết hình thành trong ông, cũng như viên đạn đã xuyên thủng não ông khi ông quyết định giữ lại tờ báo và để mặc cho những tên “chủ” - là xã hội đang bị dắt mũi và tự đưa mũi cho nhau dắt ngoài kia xâu xé. Chúng cáo cấu, xé toạt ông khi lần đầu tiên trong đời ông muốn làm một cái gì đó chính trực. Nhưng cách mà Gail làm, mọi thứ xảy ra với Gail, đó mới là thực, là cuộc sống và là điều mà chúng ta phải đối mặt hằng ngày. Mình đau lòng không phải chỉ vì nhân vật. Mà còn đau lòng vì nó quá thực, thực tới đáng buồn, khi xã hội, khi cuộc sống là như thế. Nò diễn ra trước mắt và mình đang nằm trong nó, ngày qua ngày, nó dẫm qua mình, cũng như nó dẫm qua Gail, xéo qua xéo lại. Nhưng vẫn phải để đó, nhìn và chịu.
"Vì ta không sinh ra để làm một kẻ sống thứ sinh" - Đôi khi định mệnh cũng trớ trêu lắm, cảm giác đau đớn nhất có lẽ phải sống một cuộc đời mà mình biết rõ số phận không dành nó cho mình. Như Gail - số phận của ông không bao giờ là một kẻ sống thứ sinh. Nhưng mà, vậy thì sao?
———-

Peter Keating 

Mục ruỗng

Đáng thương

Mình tự hỏi, liệu anh cò còn là con người không hay chỉ là một tượng sáp vô tri. Mình không ghét. Mình ước mình có thể ghét hay căm phẫn với nhân vật này. Nhưng không, mình thấy đáng thương, quá đáng thương. Một kẻ không còn biết yêu thương, một kẻ không còn giữ được linh hồn, một kẻ không còn gì để thao túng hay mục ruỗng.
Sao lại có thể ghét?
Thật đáng thương…
————

Ellsworth Toohey

Một câu thôi:
Hiện thân của tâm ma trong mỗi con người.
Chắc hẳn ai coi phim hoạt hình hay thấy mỗi khi nhân vật đang đắn đo cái gì đó, thì trên vai sẽ xuất hiện một thiên thần một ác quỷ. Toohey cũng na ná thế, nhưng có điều, hắn là cả hai vai. Một con quỷ nói những lời thiên thần, và một thiên thần cầm trong tay thứ vũ khí của quỷ. 
Toohey là hiện thân của sự đớn hèn trong thâm tâm mỗi cá nhân con người. Cho sự mu muội và thứ đức hạnh giẻ rách mà mọi người vẫn thường ngợi ca. Nhưng suy cho cùng, Toohey cũng là biểu tượng của quyền lực. Một thứ quyền năng kinh khủng, đó là một thứ, mình không rõ tên gọi là gì, nhưng có thể khiến người ta bán đi mọi thứ, linh hồn, hoặc cả một thứ gần gần như linh hồn. Để đổi lại gì à?
Để đổi lấy Toohey - Một con quỷ nói những lời thiên thần, và một thiên thần cầm trong tay thứ vũ khí của quỷ - Những cám dỗ độc hại và đức hạnh luôn là đam mê tuyệt vời cùa loài người mà. Đúng không? 
Chỉ có điều đôi khi chúng ta không phân biệt được hai thứ đó. 
—————

Dominique 

Nàng - hèn nhát hay dũng cảm.
Mình cũng không biết, những mình hiểu nàng, mình luôn cảm nhận được sự hiện diện mãnh mẽ, lộng lẫy, nhưng dằn vặt đau đớn của nàng trong mình. 
Tự tay phá hủy bản thân, tự tay phá nát đi tình cảm chỉ vì nó quá nhiều, nhiều tới mức không thở được, không thề van xin, không thể gục ngã. Nàng đã làm như thế. 
Mình cũng không biết gọi nàng là gì. Có lẽ nàng mắc một chứng bệnh tâm lý chăng hay vì nàng quá đớn hèn không dám chấp nhận sự san sẻ, hay nàng dũng cảm tuyệt vời khi chối bỏ một thứ không thuộc về nàng hoàn toàn.
Nhưng dù có thế nào, nàng cũng không đáng thương, nàng cũng không làm mình đau lòng như Gail hay thương hại như Peter. Nàng làm mình thấy nhớ. Và có lẽ sau này, vài năm nữa, mình cũng sẽ còn nhớ, nhớ những dằn vặt, những đau đớn không phát ra tiếng của nàng. Vì mình cũng đã từng như thế. Kiêu hãnh (có thể) và một tính từ cộng lại của hèn nhát và dũng cảm. 

—————
Có lẽ mình sẽ đọc lại, chắc chắn. Mỗi khi mình cảm thấy xã hội hay cuộc sống này xuống cấp một cách chán chường, mình sẽ đọc lại. Không phải để tìm lại niềm tin hay hy vọng vào cuộc sống. 

Mình tìm sự đồng cảm. 
Nói vậy thì chính xác hơn!

—RED—