[ Ngày 12 tháng 7, 2014 - Mr. EGO cafe ]Hình mình chụp lúc anh đang cặm cụi pha cafe cho mình ————Chúng ta là những kẻ cứng đầu bướng bỉnh khi luôn giành phần thắng về phía nhau mà chẳng bao giờ chịu vì nhau mà lùi bước. Chúng ta cứ mãi tranh cãi với nhau hằng ngày và hằng giờ. Những cuộc chiến liên miên xảy ra ngày này tới ngày khác. Chúng ta không bao giờ chịu lui bước vì đối phương mà cứ gân cổ lên, dùng mọi lí do, mọi thứ mình nghĩ ra được để chứng minh mình đúng. Có khi chúng ta còn gạt phăng lời đối phương nói chỉ để giữ lấy ý kiến của mình…Chúng ta… chẳng bao giờ chịu lắng nghe nhau….Đó là khi chúng ta tranh cãi nảy lửa về việc gặp được nhau là may mắn của ai.Anh bảo anh may mắn biết bao khi có được em thì em nhảy xổm lên ngay để giành may mắn ấy lại về phía mình Là khi anh giành làm hết việc nhà cho em. Đỏ mặt tía tai giận đùng đùng bắt em ngồi im ở ghế sofa đọc sách nhưng em vẫn lì như trâu nhào ra phụ anh quét nhà rửa chén.Anh hay nổi điên lên vì em cứ lải nhải câu: “Em thấy mình vẫn chưa làm được gì cho anh” và bảo em im mồm đi vì anh mới phải là người nói câu đó.Hay là những lúc mình giận nhau vì cả hai có khó khăn gì là lại sợ làm phiền lòng người còn lại nên mình cứ âm thầm mà cố gắng giải quyết một mình.Rồi cả những lúc em cảm thấy chỉ muốn đấm vào mặt anh mỗi khi em chăm sóc anh thì anh lại bảo sợ em mệt, em phiền. Khỉ thật!!! Vậy mà khi em nói điều ấy thì anh lại nổi khùng với em. Em tức điên… anh bảo được chăm sóc người mình yêu là điều hạnh phúc nhất thế sao anh lại không muốn em có được cảm giác ấy. Cứ giành hết về phần mình là thế nào ???Thế đấy !!Chúng ta cứ làm nhau nổi điên ngày qua ngày. Chúng ta ghét nhau ghê gớm !!! Nên chúng ta sẽ cứ phải bám lấy nhau. Hành hạ nhau, làm nhau nổi cơn thịnh nộ thế này dài dài.Và lâu thật lâu thế này. Phải không anh 

RED.A

[ Ngày 12 tháng 7, 2014 - Mr. EGO cafe ]

Hình mình chụp lúc anh đang cặm cụi pha cafe cho mình 
————
Chúng ta là những kẻ cứng đầu bướng bỉnh khi luôn giành phần thắng về phía nhau mà chẳng bao giờ chịu vì nhau mà lùi bước. Chúng ta cứ mãi tranh cãi với nhau hằng ngày và hằng giờ. Những cuộc chiến liên miên xảy ra ngày này tới ngày khác. Chúng ta không bao giờ chịu lui bước vì đối phương mà cứ gân cổ lên, dùng mọi lí do, mọi thứ mình nghĩ ra được để chứng minh mình đúng. Có khi chúng ta còn gạt phăng lời đối phương nói chỉ để giữ lấy ý kiến của mình…
Chúng ta… chẳng bao giờ chịu lắng nghe nhau….

Đó là khi chúng ta tranh cãi nảy lửa về việc gặp được nhau là may mắn của ai.

Anh bảo anh may mắn biết bao khi có được em thì em nhảy xổm lên ngay để giành may mắn ấy lại về phía mình 

Là khi anh giành làm hết việc nhà cho em. Đỏ mặt tía tai giận đùng đùng bắt em ngồi im ở ghế sofa đọc sách nhưng em vẫn lì như trâu nhào ra phụ anh quét nhà rửa chén.

Anh hay nổi điên lên vì em cứ lải nhải câu: “Em thấy mình vẫn chưa làm được gì cho anh” và bảo em im mồm đi vì anh mới phải là người nói câu đó.

Hay là những lúc mình giận nhau vì cả hai có khó khăn gì là lại sợ làm phiền lòng người còn lại nên mình cứ âm thầm mà cố gắng giải quyết một mình.

Rồi cả những lúc em cảm thấy chỉ muốn đấm vào mặt anh mỗi khi em chăm sóc anh thì anh lại bảo sợ em mệt, em phiền. 

Khỉ thật!!! 
Vậy mà khi em nói điều ấy thì anh lại nổi khùng với em. Em tức điên… anh bảo được chăm sóc người mình yêu là điều hạnh phúc nhất thế sao anh lại không muốn em có được cảm giác ấy. Cứ giành hết về phần mình là thế nào ???

Thế đấy !!

Chúng ta cứ làm nhau nổi điên ngày qua ngày. Chúng ta ghét nhau ghê gớm !!! Nên chúng ta sẽ cứ phải bám lấy nhau. Hành hạ nhau, làm nhau nổi cơn thịnh nộ thế này dài dài.

Và lâu thật lâu thế này. Phải không anh 

RED.A

[ Thứ Sáu, ngày 13 tháng 6, 2014]—————Người ta cần bao lâu để biết rằng mình đã tìm thấy một nửa thật sự của mình anh nhỉ?Em nghĩ đó có lẽ là khi đứng trước người ấy, trong lòng nghĩ về chuyện quá khứ xa xưa chỉ cảm thấy những vết thương ấy thật xứng đáng. Vì không nhờ có chúng thì làm gì mà ta có được ngày hôm nay. Tay trong tay, nhìn vào mắt nhau và nói là mình cần có nhau trong đời.Anh biết không, có đôi khi, em lại nghĩ ngợi vẩn vơ, rồi em lại buồn. Em nhớ con người trước đây của em, khi em chỉ mới 16 tuổi, ngây ngô lắm, và cũng hồn nhiên lắm. Và rồi em nhớ những ngày tháng của tuổi 20, vì tình yêu em có thể điên cuồng làm mọi thứ. Không như bây giờ, em thường hay im lặng và nghĩ suy trước khi muốn làm một cái gì đó, em quan sát nhiều hơn, em hay lo lắng nhiều hơn.Em.Hồn nhiên ngày nào.EmVẹn nguyên ngày nào.Giờ đâu còn nữa.Và em thấy buồn anh ạ. Đôi khi em ước sao em có thể quay trở về là em của ngày ấy. Em ước gì em có thể yêu anh hồn nhiên như bao em gái trẻ bây giờ, không vết thương, không chảy máu, không có những phút suy nghĩ trầm buồn trong tâm hồn em. Em sẽ đến bên anh khi mà chưa có một ai làm em tổn thương, trái tim còn nguyên vẹn, đẹp xinh dành cho anh. Khi đó, chắc em sẽ khiến anh an lòng và hạnh phúc hơn, ha anh?Hoặc là nếu như trễ hơn.Trễ hơn thì sao hả anh?Anh chị có nói với em, nếu mà tụi mình gặp nhau muộn hơn, 2, 3 năm thôi. Có lẽ tụi mình sẽ tiến thêm bước nữa trong đời cùng nhau nhanh lắm. Nhưng bây giờ, dù mình có yêu nhau, nhưng vẫn còn khó khăn lắm anh nhỉ? Mình vẫn chưa có gì trong tay, sự nghiệp, ổn định,… vẫn chưa có gì cả. Cái mình có bây giờ là một định hướng về tương lai, mà ở đó, anh và em sẽ cùng nhau chung bước. Chỉ có thế thôi. Em cũng chỉ có thế để trao anh vào giờ khắc này thôi.Mọi người lo lắng cho chúng ta anh ạ. Mọi người lo sợ mình quá vội vàng và chưa suy nghĩ kĩ càng khi đến với nhau và yêu nhau như thế. Đừng giận em, nhưng đôi khi, dòng suy nghĩ vu vơ cũng khiến em thấy lo sợ điều ấy. Ngoài những nghĩ suy ước sao em gặp anh ngày còn ngây ngô, nguyên vẹn. Em có khi ước rằng giá mà em trưởng thành hơn một tí, có thể làm gì đó cho anh, giúp anh nhiều hơn. Là một người phụ nữ thực thụ mà anh cần, đỡ đần anh mọi thứ, như thế, có tốt hơn không anh?Em cũng không biết. Em không biết nữa anh à. Có thể nó sẽ hoàn hảo hơn, nhưng cũng có khi, chúng mình lại không thể dành cho nhau những cung bậc cảm xúc như bây giờ.Thôi thì..Uh…Thôi thì, số phận đã cho em gặp anh vào lúc này, thời khắc này đây trong cuộc đời. Khi em không còn tinh khôi, trong vắt như những năm về trước, và cũng chưa có một điều gì vững chắc trong tay. Khi anh đã bước đi quá nhiều qua những con đường dài rộng, khói bụi bám đầy vai và ánh mắt anh buồn đi hẳn. Khi mà em nghĩ rằng có lẽ hạnh phúc là có thật nhưng không dành cho em. Khi mà anh cho rằng trái tim anh sẽ không bao giờ biết yêu là như thế nào. Khi đó…Khi đóMình đã tìm ra nhau, sau hàng vạn lần lướt qua nhau và mỉm cười rồi lại quên mất. Sau hàng ngàn lần nghe thấy tên nhau nhưng rồi lại bỏ qua và quay mặt sang những điều phù phiếm. Để rồi bây giờ.. Anh ơi, mỗi khi nhìn lại, em lại mừng rưng rưng nước mắt vì may mắn quá. Mình vẫn còn có thể cười cùng nhau và nghe thấy tên nhau lần nữa.Em không biết khi nào là đúng thời điểm và phải như thế nào mới gọi là đúng người. Nhưng giờ đây, mình đã có được nhau. Khi mà cả hai không còn sót lại gì cả. Thì thôi, mình còn có nhau..Mình còn có nhau, anh nhé. Còn có nhau, rồi mình sẽ dựng xây lên tất cả. Những viên gạch đầu tiên dựng lên từ những đống tro tàn đổ nát của cả em và anh. Từ từ thế thôi.Chậm chậm từng bước.Đừng nói rằng anh sợ mất em, khi mà mỗi buổi sáng thức dậy. Điều đầu tiên em nghĩ đến là chỉ muốn quay sang ôm lấy anh, ôm thật chặt như thể sợ anh vội vàng tan biến đi.Anh ơi, anh đã từng yêu một ai đó như thế chưa? Khi mà chỉ cần nghĩ tới cảnh người đó quay lưng về phía anh thôi, trái tim chỉ muốn vỡ nát, và anh sẽ đau không kịp thở.Đừng lo lắng điều gì cả khi mà em vẫn còn nắm lấy bàn tay anh."Chỉ cần em tin ở anh" - Khi nói điều này, anh đâu hay biết rằng em đã tin anh từ trước đó, tưởng như đã lâu rất lâu rồi, phải không anh?Những hoài bão của tụi mình, những sự định, con đường mà mình đã cùng nhau vạch ra. Ta dắt nhau đi qua, đi lê, và đi thật chậm cùng nhau anh nhé. Em biết là sẽ còn lắm những điều khó khăn, những gian truân và nước mắt. Nhưng có gì đâu, chỉ cần mình chung bước.Phải không anh?
RED.A

[ Thứ Sáu, ngày 13 tháng 6, 2014]
—————

Người ta cần bao lâu để biết rằng mình đã tìm thấy một nửa thật sự của mình anh nhỉ?

Em nghĩ đó có lẽ là khi đứng trước người ấy, trong lòng nghĩ về chuyện quá khứ xa xưa chỉ cảm thấy những vết thương ấy thật xứng đáng. Vì không nhờ có chúng thì làm gì mà ta có được ngày hôm nay. Tay trong tay, nhìn vào mắt nhau và nói là mình cần có nhau trong đời.

Anh biết không, có đôi khi, em lại nghĩ ngợi vẩn vơ, rồi em lại buồn. Em nhớ con người trước đây của em, khi em chỉ mới 16 tuổi, ngây ngô lắm, và cũng hồn nhiên lắm. Và rồi em nhớ những ngày tháng của tuổi 20, vì tình yêu em có thể điên cuồng làm mọi thứ. Không như bây giờ, em thường hay im lặng và nghĩ suy trước khi muốn làm một cái gì đó, em quan sát nhiều hơn, em hay lo lắng nhiều hơn.

Em.

Hồn nhiên ngày nào.

Em

Vẹn nguyên ngày nào.

Giờ đâu còn nữa.

Và em thấy buồn anh ạ. Đôi khi em ước sao em có thể quay trở về là em của ngày ấy. Em ước gì em có thể yêu anh hồn nhiên như bao em gái trẻ bây giờ, không vết thương, không chảy máu, không có những phút suy nghĩ trầm buồn trong tâm hồn em. Em sẽ đến bên anh khi mà chưa có một ai làm em tổn thương, trái tim còn nguyên vẹn, đẹp xinh dành cho anh. Khi đó, chắc em sẽ khiến anh an lòng và hạnh phúc hơn, ha anh?

Hoặc là nếu như trễ hơn.
Trễ hơn thì sao hả anh?

Anh chị có nói với em, nếu mà tụi mình gặp nhau muộn hơn, 2, 3 năm thôi. Có lẽ tụi mình sẽ tiến thêm bước nữa trong đời cùng nhau nhanh lắm. Nhưng bây giờ, dù mình có yêu nhau, nhưng vẫn còn khó khăn lắm anh nhỉ? Mình vẫn chưa có gì trong tay, sự nghiệp, ổn định,… vẫn chưa có gì cả. Cái mình có bây giờ là một định hướng về tương lai, mà ở đó, anh và em sẽ cùng nhau chung bước. 

Chỉ có thế thôi. Em cũng chỉ có thế để trao anh vào giờ khắc này thôi.

Mọi người lo lắng cho chúng ta anh ạ. Mọi người lo sợ mình quá vội vàng và chưa suy nghĩ kĩ càng khi đến với nhau và yêu nhau như thế. Đừng giận em, nhưng đôi khi, dòng suy nghĩ vu vơ cũng khiến em thấy lo sợ điều ấy. Ngoài những nghĩ suy ước sao em gặp anh ngày còn ngây ngô, nguyên vẹn. Em có khi ước rằng giá mà em trưởng thành hơn một tí, có thể làm gì đó cho anh, giúp anh nhiều hơn. Là một người phụ nữ thực thụ mà anh cần, đỡ đần anh mọi thứ, như thế, có tốt hơn không anh?

Em cũng không biết. Em không biết nữa anh à. Có thể nó sẽ hoàn hảo hơn, nhưng cũng có khi, chúng mình lại không thể dành cho nhau những cung bậc cảm xúc như bây giờ.

Thôi thì..

Uh…

Thôi thì, số phận đã cho em gặp anh vào lúc này, thời khắc này đây trong cuộc đời. Khi em không còn tinh khôi, trong vắt như những năm về trước, và cũng chưa có một điều gì vững chắc trong tay. Khi anh đã bước đi quá nhiều qua những con đường dài rộng, khói bụi bám đầy vai và ánh mắt anh buồn đi hẳn. Khi mà em nghĩ rằng có lẽ hạnh phúc là có thật nhưng không dành cho em. Khi mà anh cho rằng trái tim anh sẽ không bao giờ biết yêu là như thế nào. Khi đó…

Khi đó

Mình đã tìm ra nhau, sau hàng vạn lần lướt qua nhau và mỉm cười rồi lại quên mất. Sau hàng ngàn lần nghe thấy tên nhau nhưng rồi lại bỏ qua và quay mặt sang những điều phù phiếm. Để rồi bây giờ.. Anh ơi, mỗi khi nhìn lại, em lại mừng rưng rưng nước mắt vì may mắn quá. Mình vẫn còn có thể cười cùng nhau và nghe thấy tên nhau lần nữa.

Em không biết khi nào là đúng thời điểm và phải như thế nào mới gọi là đúng người. Nhưng giờ đây, mình đã có được nhau. Khi mà cả hai không còn sót lại gì cả. Thì thôi, mình còn có nhau..

Mình còn có nhau, anh nhé. 

Còn có nhau, rồi mình sẽ dựng xây lên tất cả. Những viên gạch đầu tiên dựng lên từ những đống tro tàn đổ nát của cả em và anh. 

Từ từ thế thôi.

Chậm chậm từng bước.

Đừng nói rằng anh sợ mất em, khi mà mỗi buổi sáng thức dậy. Điều đầu tiên em nghĩ đến là chỉ muốn quay sang ôm lấy anh, ôm thật chặt như thể sợ anh vội vàng tan biến đi.

Anh ơi, anh đã từng yêu một ai đó như thế chưa? Khi mà chỉ cần nghĩ tới cảnh người đó quay lưng về phía anh thôi, trái tim chỉ muốn vỡ nát, và anh sẽ đau không kịp thở.

Đừng lo lắng điều gì cả khi mà em vẫn còn nắm lấy bàn tay anh.

"Chỉ cần em tin ở anh" - Khi nói điều này, anh đâu hay biết rằng em đã tin anh từ trước đó, tưởng như đã lâu rất lâu rồi, phải không anh?

Những hoài bão của tụi mình, những sự định, con đường mà mình đã cùng nhau vạch ra. Ta dắt nhau đi qua, đi lê, và đi thật chậm cùng nhau anh nhé. Em biết là sẽ còn lắm những điều khó khăn, những gian truân và nước mắt. Nhưng có gì đâu, chỉ cần mình chung bước.

Phải không anh?

RED.A

24 tháng 9, 2014
——————————
Ai cũng sẽ có những ngày rất khó đi qua. Nhưng khi qua được rồi sẽ thấy bản thân mình thật phi thường, mạnh mẽ và hiện tại mới đáng quý làm sao.
Mình hay có thói quen nhìn lại. Không phải để buồn, để nhớ, để khóc hay để thương. Chỉ là nhìn lại, đối diện với nó một cách dũng cảm nhất có thể như mình đã từng đứng trước nó và chạm tay vào phá hủy sạch sẽ mọi thứ… mọi thứ đã làm mình tổn thương.
Mỗi lần nhìn lại, là mỗi lần mình thấy bình thản hơn. Cứ như thế. Dần dần. Từng chút một rồi mình sẽ mỉm cười với tất cả. Và rồi mình sẽ cảm ơn mọi thứ đã xảy ra. Vì phải có như thế hiện tại mới hiện hữu. Phải là như thế, mình mới biết mình có thể làm được những gì. Và vì như thế. Nên mình nghĩ mình nên nói cám ơn.
Hôm nay mình nghe vài bài nhạc cũ và mình nhìn lại những chuyện đã xảy ra. Mình cảm thấy những giai điệu và lời hát kia hoàn toàn không còn dành cho mình nữa. Mình mỉm cười và cài báo thức. Lên viết vài dòng rồi đắp chăn đi ngủ. Mai anh sẽ qua sớm đón mình nên phải ngủ đi thôi.

Có thể trong tương lai. Sẽ còn nhiều những ngày rất khó vượt qua, về mọi khía cạnh trong cuộc sống. Mình biết, cuộc đời chẳng có lúc nào cũng êm đềm. Nhưng rồi cũng có sao đâu. Vì ngày hôm sau sẽ lại đến. Trôi qua vùn vụt, rồi chúng ta sẽ đi qua nó lúc nào không hay.

RED.A

24 tháng 9, 2014
——————————
Ai cũng sẽ có những ngày rất khó đi qua. Nhưng khi qua được rồi sẽ thấy bản thân mình thật phi thường, mạnh mẽ và hiện tại mới đáng quý làm sao.
Mình hay có thói quen nhìn lại. Không phải để buồn, để nhớ, để khóc hay để thương. Chỉ là nhìn lại, đối diện với nó một cách dũng cảm nhất có thể như mình đã từng đứng trước nó và chạm tay vào phá hủy sạch sẽ mọi thứ… mọi thứ đã làm mình tổn thương.
Mỗi lần nhìn lại, là mỗi lần mình thấy bình thản hơn. Cứ như thế. Dần dần. Từng chút một rồi mình sẽ mỉm cười với tất cả. Và rồi mình sẽ cảm ơn mọi thứ đã xảy ra. Vì phải có như thế hiện tại mới hiện hữu. Phải là như thế, mình mới biết mình có thể làm được những gì. Và vì như thế. Nên mình nghĩ mình nên nói cám ơn.
Hôm nay mình nghe vài bài nhạc cũ và mình nhìn lại những chuyện đã xảy ra. Mình cảm thấy những giai điệu và lời hát kia hoàn toàn không còn dành cho mình nữa. Mình mỉm cười và cài báo thức. Lên viết vài dòng rồi đắp chăn đi ngủ. Mai anh sẽ qua sớm đón mình nên phải ngủ đi thôi.

Có thể trong tương lai. Sẽ còn nhiều những ngày rất khó vượt qua, về mọi khía cạnh trong cuộc sống. Mình biết, cuộc đời chẳng có lúc nào cũng êm đềm. Nhưng rồi cũng có sao đâu. Vì ngày hôm sau sẽ lại đến. Trôi qua vùn vụt, rồi chúng ta sẽ đi qua nó lúc nào không hay.

RED.A

22 tháng 9, 2014
—————————

Hôm nay mình và anh cãi nhau to. Anh ngồi quay đi hút thuốc còn mình thì im lặng không nói tiếng nào. Rồi mình bắt đầu khóc. Thế là anh ôm mình và lau nước mắt. Anh nói anh xin lỗi. Mình cũng nói xin lỗi. Rồi cả hai cũng chẳng hiểu vì lý do gì mà lại làm tổn thương nhau như thế…

Tất cả cũng chỉ vì nghĩ cho nhau quá nhiều. Nhiều tới mức cả hai đã gần như trở nên độc đoán… độc đoán tới cực đoan…Đều cũng vì muốn mang lại điều tốt nhất cho nhau. 

Anh hay nói ” Anh chưa làm gì được cho em” trong khi mình thì luôn cảm thấy không cần đòi hỏi thêm gì nữa. Ngược lại khi mình nói câu đó, anh cũng bác bỏ nó ngay. Rồi khi quan tâm nhau, cũng vì cứ muốn người mình yêu nhận được điều tốt nhất thay vì bản thân được có nó nên cứ từ chối. Đẩy qua đẩy lại cho nhau. Rồi cứ như một vòng tròn luẩn quẩn. Mình làm tổn thương nhau.

Anh nói tụi mình luôn thống nhất trong tất cả mọi vấn đề lớn bé. Chỉ trừ việc này… tuyệt đối 2 đứa không hề có một tiếng nói chung. 

Cũng đúng mà… làm sao mà chung cho được khi chúng ta không cùng lo lắng chung cho một người mà cứ chỉ chăm chăm lao vào làm mọi thứ tốt nhất cho đối phương. Anh xót cho em còn em thì xót vì anh. Cứ thế… mà tụi mình đã nổi điên lên với nhau.

Em cũng không biết nên vui hay nên buồn vì điều này nữa. Đây không phải lần đầu tụi mình tranh cãi nhau về vấn đề này và em biết chắc sẽ còn nhiều lần như thế này trong tương lai lắm. Nhưng biết làm sao… có ai trong hai đứa chịu yêu người còn lại ít hơn hay chịu đặt bản thân lên trước người kia đâu.

Miễn là sau mỗi khi hai đứa nổi nóng. Có một người dẹp bỏ đi cái tôi và bước một bước tới người còn lại… để khoảng cách của anh và em không quá cách xa nhau. Vậy thôi là đủ rồi.

RED.A
- my foto -

22 tháng 9, 2014
—————————

Hôm nay mình và anh cãi nhau to. Anh ngồi quay đi hút thuốc còn mình thì im lặng không nói tiếng nào. Rồi mình bắt đầu khóc. Thế là anh ôm mình và lau nước mắt. Anh nói anh xin lỗi. Mình cũng nói xin lỗi. Rồi cả hai cũng chẳng hiểu vì lý do gì mà lại làm tổn thương nhau như thế…

Tất cả cũng chỉ vì nghĩ cho nhau quá nhiều. Nhiều tới mức cả hai đã gần như trở nên độc đoán… độc đoán tới cực đoan…Đều cũng vì muốn mang lại điều tốt nhất cho nhau.

Anh hay nói ” Anh chưa làm gì được cho em” trong khi mình thì luôn cảm thấy không cần đòi hỏi thêm gì nữa. Ngược lại khi mình nói câu đó, anh cũng bác bỏ nó ngay. Rồi khi quan tâm nhau, cũng vì cứ muốn người mình yêu nhận được điều tốt nhất thay vì bản thân được có nó nên cứ từ chối. Đẩy qua đẩy lại cho nhau. Rồi cứ như một vòng tròn luẩn quẩn. Mình làm tổn thương nhau.

Anh nói tụi mình luôn thống nhất trong tất cả mọi vấn đề lớn bé. Chỉ trừ việc này… tuyệt đối 2 đứa không hề có một tiếng nói chung.

Cũng đúng mà… làm sao mà chung cho được khi chúng ta không cùng lo lắng chung cho một người mà cứ chỉ chăm chăm lao vào làm mọi thứ tốt nhất cho đối phương. Anh xót cho em còn em thì xót vì anh. Cứ thế… mà tụi mình đã nổi điên lên với nhau.

Em cũng không biết nên vui hay nên buồn vì điều này nữa. Đây không phải lần đầu tụi mình tranh cãi nhau về vấn đề này và em biết chắc sẽ còn nhiều lần như thế này trong tương lai lắm. Nhưng biết làm sao… có ai trong hai đứa chịu yêu người còn lại ít hơn hay chịu đặt bản thân lên trước người kia đâu.

Miễn là sau mỗi khi hai đứa nổi nóng. Có một người dẹp bỏ đi cái tôi và bước một bước tới người còn lại… để khoảng cách của anh và em không quá cách xa nhau. Vậy thôi là đủ rồi.

RED.A
- my foto -

18 tháng 9, 2014
————-

Dù tối qua ngủ muộn nhưng sáng nay mình dậy sớm kinh hồn. May mắn hôm nay trời nắng đẹp nên mình quyết định đi bộ. Và biết gì không. Xung quanh khu mình ở hoàn toàn không phù hợp tí nào cho việc tản bộ cả. Thế nhưng do không khí lúc 7h mấy sáng nó khá mát và nguồn năng lượng u ám trong mình cần được giải phóng ra nên mình vần làm gì đó. Để tống chúng hết ra ngoài. 

Thế là mình cuốc bộ lên tận công viên Lê Văn Tám. Mình đi dép lê chứ chả phải bata. Tới nơi mình mệt bở hơi tai. Sáng ra ở đây nhiều người tập thế dục quá. Mỗi người một nét mặt và có một bí mật riêng. Mình có cảm giác như ai cũng đang che giấu một thứ gì đó. Họ di chuyển rất nhanh còn mình ngồi vắt vẻo trên cái thanh xà để người ta tập im im nhìn theo. Mình thích sự chuyển động trong một khoảng không gian rộng thế này và chỉ riêng mình đứng lại. Mình cảm nhận dòng âm thanh, dòng ánh sáng và cả những dòng chảy suy nghĩ của họ chạm vào da mình, cọ sát. Mình thích cảm giác ấy.

Mình nghĩ về sự cô đơn, thế nào là cô đơn và có ai trong số họ đang thấy cô đơn không? Mình có cô đơn không? Không. Mừng làm sao vì mình không cảm thấy thế. 
Thanh xà bắt đầu làm mình đau mông nên mình trèo xuống. Phía dưới là bãi cát. Mình nhảy một phát cát văng tung tóe. Tự nhiên mình thấy mắc cười và thấy vui vui.

Nắng bắt đầu gắt hơn và chiếu lung linh. Hôm nay trời đẹp thật đấy và cái năng lượng u ám của mình nó lắng xuống tận dưới, đậm đà và đắng nghét cứ như bã cafe phin. Nhưng biết gì không. Cafe phin uống luôn ngon hơn cafe hòa tan. 
Và có lẽ nó cũng ngon lành đối với mình thật.

Mình lại đi bộ về nhà. Trên đường đi mình chỉ nghĩ mãi một điều. Ôi mình nhớ cái xe máy của mình quá…
Mình không biết năng lượng u ám đã xuất ra khỏi mình chưa. Nhưng nếu dựa vào cái ẩn dụ cafe phin khi nãy. Thì sáng nay minh đã uống khá nhiều ly. Và thật là nó cũng ngon đó. Còn bã cafe. Đâu đó tận đáy. Mình vẫn còn thấy, nhưng mình có thể lựa chọn làm gì với nó chứ nhỉ?

Bã cafe có thể dùng làm gì? Để xem nào…

RED.A
- my foto -

18 tháng 9, 2014
————-

Dù tối qua ngủ muộn nhưng sáng nay mình dậy sớm kinh hồn. May mắn hôm nay trời nắng đẹp nên mình quyết định đi bộ. Và biết gì không. Xung quanh khu mình ở hoàn toàn không phù hợp tí nào cho việc tản bộ cả. Thế nhưng do không khí lúc 7h mấy sáng nó khá mát và nguồn năng lượng u ám trong mình cần được giải phóng ra nên mình vần làm gì đó. Để tống chúng hết ra ngoài.

Thế là mình cuốc bộ lên tận công viên Lê Văn Tám. Mình đi dép lê chứ chả phải bata. Tới nơi mình mệt bở hơi tai. Sáng ra ở đây nhiều người tập thế dục quá. Mỗi người một nét mặt và có một bí mật riêng. Mình có cảm giác như ai cũng đang che giấu một thứ gì đó. Họ di chuyển rất nhanh còn mình ngồi vắt vẻo trên cái thanh xà để người ta tập im im nhìn theo. Mình thích sự chuyển động trong một khoảng không gian rộng thế này và chỉ riêng mình đứng lại. Mình cảm nhận dòng âm thanh, dòng ánh sáng và cả những dòng chảy suy nghĩ của họ chạm vào da mình, cọ sát. Mình thích cảm giác ấy.

Mình nghĩ về sự cô đơn, thế nào là cô đơn và có ai trong số họ đang thấy cô đơn không? Mình có cô đơn không? Không. Mừng làm sao vì mình không cảm thấy thế.
Thanh xà bắt đầu làm mình đau mông nên mình trèo xuống. Phía dưới là bãi cát. Mình nhảy một phát cát văng tung tóe. Tự nhiên mình thấy mắc cười và thấy vui vui.

Nắng bắt đầu gắt hơn và chiếu lung linh. Hôm nay trời đẹp thật đấy và cái năng lượng u ám của mình nó lắng xuống tận dưới, đậm đà và đắng nghét cứ như bã cafe phin. Nhưng biết gì không. Cafe phin uống luôn ngon hơn cafe hòa tan.
Và có lẽ nó cũng ngon lành đối với mình thật.

Mình lại đi bộ về nhà. Trên đường đi mình chỉ nghĩ mãi một điều. Ôi mình nhớ cái xe máy của mình quá…
Mình không biết năng lượng u ám đã xuất ra khỏi mình chưa. Nhưng nếu dựa vào cái ẩn dụ cafe phin khi nãy. Thì sáng nay minh đã uống khá nhiều ly. Và thật là nó cũng ngon đó. Còn bã cafe. Đâu đó tận đáy. Mình vẫn còn thấy, nhưng mình có thể lựa chọn làm gì với nó chứ nhỉ?

Bã cafe có thể dùng làm gì? Để xem nào…

RED.A
- my foto -

Lại một đêm nữa mình thức khuya. Mình lại cãi lời anh, cũng không hẳn vì mình cố nằm nhưng không sao chợp mắt. Dạo này mình cứ dễ nổi nóng và hay ngồi thừ ra. Như hôm nay mình đã vô cớ nổi nóng với anh, mình thấy buồn và chán bản thân gì đâu. Nhưng anh vẫn ôm mình và nói mình đừng giận nữa dù lẽ ra mình phải là người làm điều đó. 
Có nhiều thứ để suy nghĩ và làm mình thấy bế tắc. Cảm xúc cứ trôi lềnh bềnh ngổn ngang trong vô định. Mình cứ thấy buồn mãi vì những thứ diễn ra chung quanh. Vì những cái đổi thay, bất công mà mình khó lòng chấp nhận ngay được.

Mình là đứa đầy những mâu thuẫn với một cái đầu phức tạp khiến mình mệt muốn bể luôn tim. Mình ghét bản thân không ghể dừng những suy nghĩ đó lại và mặc kệ mọi thứ. Nhưng càng nghĩ mình lại càng rơi vào ngõ cụt. Thậm chí dù bản thân biết mình nên làm thế này thay vì thế kia nhưng vẫn không làm được. Rồi từ đó mình lại phát điên lên với đứa con gái vô dụng bên trong mình lúc này. Rồi mình cáu gắt với cả Thế Giới. Rồi sau khi như thế mình lại quay lại dằn vặt bản thân. Cứ vậy đó… một vòng tròn chết. 

Và mình cứ quẩn quanh trong ấy không thoát ra được.

Hôm nay mình mệt mỏi quá. Nhưng rồi mình nghĩ tới anh, nghĩ tới Dan và mọi thứ. Mình cảm thấy mình không có quyền để mệt mỏi. Khi mà mình chẳng phải chống chọi với điều ấy nhiều như 2 anh. Thay vì tích cực tìm cách để bản thân giải tỏa. Mình lại luôn đặt nặng vấn đề mình không được phép cảm thấy buồn như thế này. Vì người khác còn phải đang gánh chịu những cái khác to tát hơn. Mình không được phép như thế. Như vậy là tội lỗi. Và mình lại ép buộc mình sau đó lại thấy chán ghét chính nó luôn…

Nhưng mình thật sự rất mệt và ngột ngạt. Rồi tự nhiên mình khóc. Mình ước gì mình có phép hay sức mạnh vô hình nào đó khiến mình có thể tỉnh lại và bước ra cái vòng tròn chết kia. 

Mình có nói chuyện với Dan. Cảm thấy vơi đi một tí. Rồi mọi thứ sẽ ra sao. Liệu mình có thể nhắm mắt rồi mở mắt ra và giải quyết được mọi thứ? Liệu sau này những ước mơ của mình sẽ có được thực hiện? Liệu mình có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu thương? 

Mình nói Dan sao em không thể nào một lần để bản thân mình đơn giản được. Dan nói người có thể nhìn mọi thứ một cách bình thản thì phải trải qua nhiều đau khổ lắm. Nên cứ để mọi thứ như vậy đi!
… 

Mình nghĩ
Nếu điều đó có thể giúp ích và bớt đi gánh nặng mình tạo ra. Thì cũng đáng đó chứ. Dù mình nghĩ tới thôi cũng cảm thấy hơi rùng mình.
Giờ mình sẽ đi ngủ. Ngày mai sẽ là một ngày mới. Mọi thứ sẽ tệ hơn. Hoặc biết đâu tốt hơn. Hay có khi đột nhiên mình bốc hơi, biến mất hay bay lên Neverland cùng Peter Pan. Chuyện gì cũng có thể xảy ra…. Biết đâu chừng mình sẽ có nhiều quyết tâm cố gắng hay đột biến gì đó khiến mình trở nên vô tâm và chẳng thèm để ý. Nhưng dù có thế nào thì ngày mai cũng sẽ lại tới.
Chuẩn bị tinh thần mà đón lấy nó thôi.

RED.A
- my foto -

Lại một đêm nữa mình thức khuya. Mình lại cãi lời anh, cũng không hẳn vì mình cố nằm nhưng không sao chợp mắt. Dạo này mình cứ dễ nổi nóng và hay ngồi thừ ra. Như hôm nay mình đã vô cớ nổi nóng với anh, mình thấy buồn và chán bản thân gì đâu. Nhưng anh vẫn ôm mình và nói mình đừng giận nữa dù lẽ ra mình phải là người làm điều đó.
Có nhiều thứ để suy nghĩ và làm mình thấy bế tắc. Cảm xúc cứ trôi lềnh bềnh ngổn ngang trong vô định. Mình cứ thấy buồn mãi vì những thứ diễn ra chung quanh. Vì những cái đổi thay, bất công mà mình khó lòng chấp nhận ngay được.

Mình là đứa đầy những mâu thuẫn với một cái đầu phức tạp khiến mình mệt muốn bể luôn tim. Mình ghét bản thân không ghể dừng những suy nghĩ đó lại và mặc kệ mọi thứ. Nhưng càng nghĩ mình lại càng rơi vào ngõ cụt. Thậm chí dù bản thân biết mình nên làm thế này thay vì thế kia nhưng vẫn không làm được. Rồi từ đó mình lại phát điên lên với đứa con gái vô dụng bên trong mình lúc này. Rồi mình cáu gắt với cả Thế Giới. Rồi sau khi như thế mình lại quay lại dằn vặt bản thân. Cứ vậy đó… một vòng tròn chết.

Và mình cứ quẩn quanh trong ấy không thoát ra được.

Hôm nay mình mệt mỏi quá. Nhưng rồi mình nghĩ tới anh, nghĩ tới Dan và mọi thứ. Mình cảm thấy mình không có quyền để mệt mỏi. Khi mà mình chẳng phải chống chọi với điều ấy nhiều như 2 anh. Thay vì tích cực tìm cách để bản thân giải tỏa. Mình lại luôn đặt nặng vấn đề mình không được phép cảm thấy buồn như thế này. Vì người khác còn phải đang gánh chịu những cái khác to tát hơn. Mình không được phép như thế. Như vậy là tội lỗi. Và mình lại ép buộc mình sau đó lại thấy chán ghét chính nó luôn…

Nhưng mình thật sự rất mệt và ngột ngạt. Rồi tự nhiên mình khóc. Mình ước gì mình có phép hay sức mạnh vô hình nào đó khiến mình có thể tỉnh lại và bước ra cái vòng tròn chết kia.

Mình có nói chuyện với Dan. Cảm thấy vơi đi một tí. Rồi mọi thứ sẽ ra sao. Liệu mình có thể nhắm mắt rồi mở mắt ra và giải quyết được mọi thứ? Liệu sau này những ước mơ của mình sẽ có được thực hiện? Liệu mình có thể mang lại hạnh phúc cho người mình yêu thương?

Mình nói Dan sao em không thể nào một lần để bản thân mình đơn giản được. Dan nói người có thể nhìn mọi thứ một cách bình thản thì phải trải qua nhiều đau khổ lắm. Nên cứ để mọi thứ như vậy đi!

Mình nghĩ
Nếu điều đó có thể giúp ích và bớt đi gánh nặng mình tạo ra. Thì cũng đáng đó chứ. Dù mình nghĩ tới thôi cũng cảm thấy hơi rùng mình.
Giờ mình sẽ đi ngủ. Ngày mai sẽ là một ngày mới. Mọi thứ sẽ tệ hơn. Hoặc biết đâu tốt hơn. Hay có khi đột nhiên mình bốc hơi, biến mất hay bay lên Neverland cùng Peter Pan. Chuyện gì cũng có thể xảy ra…. Biết đâu chừng mình sẽ có nhiều quyết tâm cố gắng hay đột biến gì đó khiến mình trở nên vô tâm và chẳng thèm để ý. Nhưng dù có thế nào thì ngày mai cũng sẽ lại tới.
Chuẩn bị tinh thần mà đón lấy nó thôi.

RED.A
- my foto -

giaydo
giaydo:

Cuốn nhật ký của người chồng viết cho vợ trong 5 ngày cuối đời
Thúy Anh đau và mệt nhiều từ tháng 5/2014, có lẽ một phần do bệnh hoạn trong người hành hạ, một mặt do tác động của yếu tố tâm lý sau khi đi chụp phổi ở trung tâm y tế Linh Đàm, phát hiện là trong phổi có hạch.
Thúy Anh ho nhiều và ngày càng ho nặng, những cơn ho rũ rượi như xé phổi xé ngực của vợ, đồng thời vò xé trái tim chồng. Mỗi tiếng ho của vợ là chồng ngồi lên ngay, vuốt nhẹ vào lưng vợ mong cơn ho mau chấm dứt. Lúc nào thấy vợ nằm im một lúc lâu không ho, là chồng mừng, mừng đến rơi nước mắt.
Thúy Anh giục tôi viết điếu văn. Tôi đau đớn viết điếu văn và lời nói cuối đời của tôi dành cho Thúy Anh. Thúy Anh xem, gạch chỗ nào nói đến công đức và thành tích của mình, rồi đưa lại cho tôi, vẻ ưng ý và cảm động… Đó là ngày 8/5/2014, đúng 5 tháng trước ngày kỷ niệm 60 năm ngày cưới của hai chúng tôi.
Rồi lại đi bệnh viện Bộ Xây dựng, rồi hút dịch của bệnh tràn dịch màng phổi. Những ngày lo, buồn, và vẫn ôm hy vọng bệnh sẽ qua khỏi…
Nhiều người bạn rất thân đến thăm, Thúy Anh đều nói: “Chỉ vài tháng nữa…” rồi đưa cho xem điếu văn và lời nói cuối cùng đã viết. Ai cũng cảm động. Có người nói: anh chị chuẩn bị cho sự “ra đi” cực kỳ điềm tĩnh, cực kỳ văn minh. Riêng tôi thì nghĩ: biết đâu những cái chuẩn bị sẵn sàng này ba bốn năm nữa mới dùng đến. Nếu được thế, thỉnh thoảng vợ chồng giở ra xem lại cũng vui!
Nhưng có ai ngờ!……..
Ngày 30/8/2014, các cháu ở Hải Phòng lên thăm mợ, Thúy Anh cùng tôi ngồi ở phòng khách tiếp các cháu. Thúy Anh khóc nhiều lúc chia tay: “Ra đi sẽ nhớ nhiều người, nhớ các cháu”. Cháu Đoan, cháu Thanh đều nói đi nói lại: cuộc sống và tình cảm của cậu mợ đối với mọi người thật là vĩ đại, thật là vĩ đại…!
Đó là lần cuối cùng Thúy Anh ngồi ở ghế bành phòng khách.
Ngay tối hôm đó chương trình ti vi có truyền “Giai điệu tự hào”. Những lần trước Thúy Anh và tôi đều đón xem chương trình này một cách rất say sưa, hào hứng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi không xem một chương trinh ca nhạc hay, vì tối đó mệt Thúy Anh phải vào phòng ngủ sớm.
Đêm đó cũng như nhiều đêm trước Thúy Anh trằn trọc không ngủ được êm một mạch dài. Thúy Anh nằm giường kiểu giường y tế kê đầu cao kiểu ngủ ngồi cho đỡ ho. Tôi nằm ở giường bên cạnh, hai giường cách nhau hơn hai gang. Tôi suốt đêm nhìn sang giường vợ. Chỉ một tiếng ho, một cái cựa mình, một lần nhổm dậy là ở giường bên này tôi nhổm dậy theo, giúp vợ lấy sẵn giấy vệ sinh chùi miệng khi nhổ đờm, hoặc sang vuốt nhẹ lưng khi vợ ho, hoặc giúp vợ đi tiểu ngồi xuống chiếc bô đặt ở giữa hai giường, rồi lại nâng Thúy Anh lên giường ngủ lại.
Một lần Thúy Anh nói: Anh khổ vì em quá! Em mong cái chết chóng đến cho anh đỡ khổ!.
Tôi nói: Đừng nghĩ thế. Anh vui vì được phục vụ em. Anh sẵn sàng phục vụ em thế này một trăm, một nghìn, một vạn ngày mà không thấy mệt.
Thúy Anh nói: Anh có khoẻ khoắn gì. Anh phải cố sống để đừng chết trước em. Anh mà chết trước em thì những ngày còn lại của em, dù đã có các con cũng sẽ trở nên cực kỳ thê thảm…
……..
Ngày 1/9/2014, buổi sáng. Sau khi cô giúp việc vừa dỗ vừa ép, múc đút cho bà ăn xong ba thìa rưỡi cháo, giúp bà súc miệng, đánh răng, Thúy Anh nửa nằm nửa ngồi trên giường, tôi ngồi ở cuối giường, hai vợ chồng nhìn nhau nói chuyện.
Thuỳ Anh thều thào nói: “Anh ơi!… Anh ơi!… Anh ơi!… Em thích gọi hai tiếng này lắm và suốt đời em, sáu mươi năm qua em đã gọi hai tiếng “Anh ơi” trong niềm hạnh phúc. Nhưng sắp đến lúc không gọi được nữa rồi”. Sau câu nói đó hai vợ chồng cùng khóc………..
 Ngày 2/9/2014, trong một lúc đỡ mệt và tỉnh táo, Thúy Anh nói một câu dài mạch lạc, là câu nói mạch lạc cuối cùng: “Em cảm ơn anh vì hạnh phúc cả cuộc đời anh đã dành cho em. May làm sao đời em lại gặp được anh. Trong cuộc sống có lúc có điều không phải với anh, anh tha lỗi cho em”.
Tôi ứa nước mắt: “Anh cũng cảm ơn em vì hạnh phúc đời người mà em đã mang lại cho anh. Em chẳng có lỗi gì cả. Trái lại chỉ có đôi lần trong đời, anh gắt với em, nhưng gắt xong là anh hối hận ngay. Em có biết không?”. Thúy Anh trả lời trong nước mắt: “Em biết chứ!”
……..
Ngày 3/9/2014, hai vợ chồng ngồi lẳng lặng nhìn nhau như mọi ngày. Tôi hỏi: “Em nhìn anh có thấy rõ không?” Thúy Anh trả lời: “Nhìn không rõ”. Tôi hỏi tiếp: “Anh nói, em nghe có rõ không?”. Thúy Anh nói: “Nghe rõ nhưng không hiểu!”. Tôi đau đớn đến lạnh người, chạy ra gọi các con: “Nguy rồi các con ơi! Gọi ngay Hà xuống đây!”
……..
Ngày 4/9/2014, hôm nay Thúy Anh mệt lắm rồi, phải thở oxy liên tục.
Khoàng 9 giờ chú em Nhã đến thăm chị. Anh Trí dẫn vào, hai chị em chào nhau, rồi anh kéo Nhã ra ngoài nói chuyện để chị được nghỉ.
Thúy Anh ra hiệu gọi cô Thoa giúp việc đến và nói nhỏ: “Cô ra chuẩn bị một hộp sữa bột to gói cho chú mang về biếu thím”. Và nhắc: “Dặn ông nhớ biếu chú tiền cho thím bồi dưỡng” (Ngày hôm trước Thúy Anh đã nói: “Chú Nhã ra, anh nhớ biếu chú 1 triệu”)
Và cũng hôm qua đã nói với tôi: “Anh chuẩn bị tiền và sữa biếu chị Phương để khi cháu Ninh đến thăm để cháu mang về biếu chị”.
Ngay chiều 4/9/2014, chị Ban đến chơi vừa ngồi bóp chân cho cô em, vừa ríu rít truyện trò.
Thúy Anh lúc đó đã mệt lắm, vẫn nửa nằm nửa ngồi lim dim mắt và ậm ừ đáp lại. Một lúc sau Thúy Anh nói: “Chị về đi! Để cháu Hương còn kịp nấu cơm cho chị ăn”.
Đây là những cử chỉ tình nghĩa cuối cùng mà Thúy Anh dành cho đời, cho những người thân thiết.

……..
Đêm 4/9/2014, buổi tối sau khi ăn cháo, đánh răng, Thúy Anh bảo cô Thoa dìu vào nhà tắm rửa ráy sạch sẽ, thay quần lót áo lót, quần ngoài, rồi lên giường nằm ngủ.
11 giờ đêm, thấy tiếng động lục cục tôi ngồi dậy. Thúy Anh đã ngồi dậy thò tay ra bàn nước lấy viên thuốc ngủ để sẵn cho vào miệng và run run định cầm cốc nước. Tôi bước sang nhấc cốc nước đưa lên miệng cho Thúy Anh uống viên thuốc ngủ. Trông chừng nuốt có vẻ khó khăn. Xong, Thúy Anh ra hiệu đi tiểu. Tôi đỡ cho vợ đi tiểu xong, mặc lại quần, đỡ lên giường. Như mọi khi Thúy Anh sẽ tự chống tay nhích mình lên đến chỗ có gối cao thì nằm xuống, nhưng lần này là nằm ngay ra giường. Tôi gọi cô Thoa sang cùng nâng cho Thúy Anh nằm lại ngay ngắn, nhưng cô Thoa kêu lên: “Bà…! Bà đi rồi!”.
Và Thúy Anh nhắm mắt, đinh ninh ngủ đến sáng sẽ dậy. Nhưng đau đớn thay! Không bao giờ dậy nữa!
Lúc đó là 11 giờ 45 phút đêm 4/9/2014.
Cuộc đời hạnh phúc lứa đôi của chúng tôi: Trí và Thúy Anh chấm dứt từ đây. Chúng tôi đã sống trọn vẹn với nhau hai vạn hai ngàn hai trăm mười sáu ngày, chỉ còn ba mươi tư ngày nữa là tròn 22250 ngày (sáu mươi năm).
Sao kiếp người lại có những lúc đau đớn cùng cực đến thế này. Một người thân nhất trên đời, gắn bó với nhau từng hơi thở suốt sáu mươi năm, nay xa nhau và không bao giờ gặp lại nhau được nữa.
Thương em!
Em về đón anh đi với em ơi!

giaydo:

Cuốn nhật ký của người chồng viết cho vợ trong 5 ngày cuối đời

Thúy Anh đau và mệt nhiều từ tháng 5/2014, có lẽ một phần do bệnh hoạn trong người hành hạ, một mặt do tác động của yếu tố tâm lý sau khi đi chụp phổi ở trung tâm y tế Linh Đàm, phát hiện là trong phổi có hạch.

Thúy Anh ho nhiều và ngày càng ho nặng, những cơn ho rũ rượi như xé phổi xé ngực của vợ, đồng thời vò xé trái tim chồng. Mỗi tiếng ho của vợ là chồng ngồi lên ngay, vuốt nhẹ vào lưng vợ mong cơn ho mau chấm dứt. Lúc nào thấy vợ nằm im một lúc lâu không ho, là chồng mừng, mừng đến rơi nước mắt.

Thúy Anh giục tôi viết điếu văn. Tôi đau đớn viết điếu văn và lời nói cuối đời của tôi dành cho Thúy Anh. Thúy Anh xem, gạch chỗ nào nói đến công đức và thành tích của mình, rồi đưa lại cho tôi, vẻ ưng ý và cảm động… Đó là ngày 8/5/2014, đúng 5 tháng trước ngày kỷ niệm 60 năm ngày cưới của hai chúng tôi.

Rồi lại đi bệnh viện Bộ Xây dựng, rồi hút dịch của bệnh tràn dịch màng phổi. Những ngày lo, buồn, và vẫn ôm hy vọng bệnh sẽ qua khỏi…

Nhiều người bạn rất thân đến thăm, Thúy Anh đều nói: “Chỉ vài tháng nữa…” rồi đưa cho xem điếu văn và lời nói cuối cùng đã viết. Ai cũng cảm động. Có người nói: anh chị chuẩn bị cho sự “ra đi” cực kỳ điềm tĩnh, cực kỳ văn minh. Riêng tôi thì nghĩ: biết đâu những cái chuẩn bị sẵn sàng này ba bốn năm nữa mới dùng đến. Nếu được thế, thỉnh thoảng vợ chồng giở ra xem lại cũng vui!

Nhưng có ai ngờ!

……..

Ngày 30/8/2014, các cháu ở Hải Phòng lên thăm mợ, Thúy Anh cùng tôi ngồi ở phòng khách tiếp các cháu. Thúy Anh khóc nhiều lúc chia tay: “Ra đi sẽ nhớ nhiều người, nhớ các cháu”. Cháu Đoan, cháu Thanh đều nói đi nói lại: cuộc sống và tình cảm của cậu mợ đối với mọi người thật là vĩ đại, thật là vĩ đại…!

Đó là lần cuối cùng Thúy Anh ngồi ở ghế bành phòng khách.

Ngay tối hôm đó chương trình ti vi có truyền “Giai điệu tự hào”. Những lần trước Thúy Anh và tôi đều đón xem chương trình này một cách rất say sưa, hào hứng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi không xem một chương trinh ca nhạc hay, vì tối đó mệt Thúy Anh phải vào phòng ngủ sớm.

Đêm đó cũng như nhiều đêm trước Thúy Anh trằn trọc không ngủ được êm một mạch dài. Thúy Anh nằm giường kiểu giường y tế kê đầu cao kiểu ngủ ngồi cho đỡ ho. Tôi nằm ở giường bên cạnh, hai giường cách nhau hơn hai gang. Tôi suốt đêm nhìn sang giường vợ. Chỉ một tiếng ho, một cái cựa mình, một lần nhổm dậy là ở giường bên này tôi nhổm dậy theo, giúp vợ lấy sẵn giấy vệ sinh chùi miệng khi nhổ đờm, hoặc sang vuốt nhẹ lưng khi vợ ho, hoặc giúp vợ đi tiểu ngồi xuống chiếc bô đặt ở giữa hai giường, rồi lại nâng Thúy Anh lên giường ngủ lại.

Một lần Thúy Anh nói: Anh khổ vì em quá! Em mong cái chết chóng đến cho anh đỡ khổ!.

Tôi nói: Đừng nghĩ thế. Anh vui vì được phục vụ em. Anh sẵn sàng phục vụ em thế này một trăm, một nghìn, một vạn ngày mà không thấy mệt.

Thúy Anh nói: Anh có khoẻ khoắn gì. Anh phải cố sống để đừng chết trước em. Anh mà chết trước em thì những ngày còn lại của em, dù đã có các con cũng sẽ trở nên cực kỳ thê thảm…

……..

Ngày 1/9/2014, buổi sáng. Sau khi cô giúp việc vừa dỗ vừa ép, múc đút cho bà ăn xong ba thìa rưỡi cháo, giúp bà súc miệng, đánh răng, Thúy Anh nửa nằm nửa ngồi trên giường, tôi ngồi ở cuối giường, hai vợ chồng nhìn nhau nói chuyện.

Thuỳ Anh thều thào nói: “Anh ơi!… Anh ơi!… Anh ơi!… Em thích gọi hai tiếng này lắm và suốt đời em, sáu mươi năm qua em đã gọi hai tiếng “Anh ơi” trong niềm hạnh phúc. Nhưng sắp đến lúc không gọi được nữa rồi”. Sau câu nói đó hai vợ chồng cùng khóc………..

 Ngày 2/9/2014, trong một lúc đỡ mệt và tỉnh táo, Thúy Anh nói một câu dài mạch lạc, là câu nói mạch lạc cuối cùng: “Em cảm ơn anh vì hạnh phúc cả cuộc đời anh đã dành cho em. May làm sao đời em lại gặp được anh. Trong cuộc sống có lúc có điều không phải với anh, anh tha lỗi cho em”.

Tôi ứa nước mắt: “Anh cũng cảm ơn em vì hạnh phúc đời người mà em đã mang lại cho anh. Em chẳng có lỗi gì cả. Trái lại chỉ có đôi lần trong đời, anh gắt với em, nhưng gắt xong là anh hối hận ngay. Em có biết không?”. Thúy Anh trả lời trong nước mắt: “Em biết chứ!”

……..

Ngày 3/9/2014, hai vợ chồng ngồi lẳng lặng nhìn nhau như mọi ngày. Tôi hỏi: “Em nhìn anh có thấy rõ không?” Thúy Anh trả lời: “Nhìn không rõ”. Tôi hỏi tiếp: “Anh nói, em nghe có rõ không?”. Thúy Anh nói: “Nghe rõ nhưng không hiểu!”. Tôi đau đớn đến lạnh người, chạy ra gọi các con: “Nguy rồi các con ơi! Gọi ngay Hà xuống đây!”

……..

Ngày 4/9/2014, hôm nay Thúy Anh mệt lắm rồi, phải thở oxy liên tục.

Khoàng 9 giờ chú em Nhã đến thăm chị. Anh Trí dẫn vào, hai chị em chào nhau, rồi anh kéo Nhã ra ngoài nói chuyện để chị được nghỉ.

Thúy Anh ra hiệu gọi cô Thoa giúp việc đến và nói nhỏ: “Cô ra chuẩn bị một hộp sữa bột to gói cho chú mang về biếu thím”. Và nhắc: “Dặn ông nhớ biếu chú tiền cho thím bồi dưỡng” (Ngày hôm trước Thúy Anh đã nói: “Chú Nhã ra, anh nhớ biếu chú 1 triệu”)

Và cũng hôm qua đã nói với tôi: “Anh chuẩn bị tiền và sữa biếu chị Phương để khi cháu Ninh đến thăm để cháu mang về biếu chị”.

Ngay chiều 4/9/2014, chị Ban đến chơi vừa ngồi bóp chân cho cô em, vừa ríu rít truyện trò.

Thúy Anh lúc đó đã mệt lắm, vẫn nửa nằm nửa ngồi lim dim mắt và ậm ừ đáp lại. Một lúc sau Thúy Anh nói: “Chị về đi! Để cháu Hương còn kịp nấu cơm cho chị ăn”.

Đây là những cử chỉ tình nghĩa cuối cùng mà Thúy Anh dành cho đời, cho những người thân thiết.

……..

Đêm 4/9/2014, buổi tối sau khi ăn cháo, đánh răng, Thúy Anh bảo cô Thoa dìu vào nhà tắm rửa ráy sạch sẽ, thay quần lót áo lót, quần ngoài, rồi lên giường nằm ngủ.

11 giờ đêm, thấy tiếng động lục cục tôi ngồi dậy. Thúy Anh đã ngồi dậy thò tay ra bàn nước lấy viên thuốc ngủ để sẵn cho vào miệng và run run định cầm cốc nước. Tôi bước sang nhấc cốc nước đưa lên miệng cho Thúy Anh uống viên thuốc ngủ. Trông chừng nuốt có vẻ khó khăn. Xong, Thúy Anh ra hiệu đi tiểu. Tôi đỡ cho vợ đi tiểu xong, mặc lại quần, đỡ lên giường. Như mọi khi Thúy Anh sẽ tự chống tay nhích mình lên đến chỗ có gối cao thì nằm xuống, nhưng lần này là nằm ngay ra giường. Tôi gọi cô Thoa sang cùng nâng cho Thúy Anh nằm lại ngay ngắn, nhưng cô Thoa kêu lên: “Bà…! Bà đi rồi!”.

Và Thúy Anh nhắm mắt, đinh ninh ngủ đến sáng sẽ dậy. Nhưng đau đớn thay! Không bao giờ dậy nữa!

Lúc đó là 11 giờ 45 phút đêm 4/9/2014.

Cuộc đời hạnh phúc lứa đôi của chúng tôi: Trí và Thúy Anh chấm dứt từ đây. Chúng tôi đã sống trọn vẹn với nhau hai vạn hai ngàn hai trăm mười sáu ngày, chỉ còn ba mươi tư ngày nữa là tròn 22250 ngày (sáu mươi năm).

Sao kiếp người lại có những lúc đau đớn cùng cực đến thế này. Một người thân nhất trên đời, gắn bó với nhau từng hơi thở suốt sáu mươi năm, nay xa nhau và không bao giờ gặp lại nhau được nữa.

Thương em!

Em về đón anh đi với em ơi!

Khi mà xung quanh em giờ đây mọi thứ… con người cho đến mọi việc đều xoay vần trong những đong đếm thiệt hơn. Em thấy ngột ngạt nhưng vẫn phải học cách chấp nhận vì đó dù sao vẫn là cuộc sống vẫn là thực tế mà ngày qua ngày ta phải đối mặt.

Hôm nay em có nói với anh. Yêu em như thế này. Chắc chỉ có mình anh. Người khác ban đầu thấy em có thể cũng thú vị đấy. Nhưng rồi chẳng ai chịu nổi một cái đầu lãng đãng như em. Anh chỉ cười và nói anh thương em. Sau này dù em có lên núi sống để xa rời thế giới loài  người anh cũng sẽ lên đó trồng khoai tây cùng em vì đó là món em rất thích. Rồi cũng chỉ có mình anh là chịu cùng em ngồi nghĩ về một căn nhà nhỏ ở một nơi nào đó vắng vẻ. Em sẽ mở 1 tiệm bán sách cũ. Bên ngoài có hàng nước, mình sẽ trồng một vài chậu cây. Anh sẽ chụp hình nơi ấy in làm postcard để bán cho những ai dừng chân muốn mua làm kỉ niệm.

Chỉ có anh mới có thể thật lòng muốn cùng em mơ mộng những giấc mơ tuổi trẻ ngọt ngào lẫn lạ thường nhất trên đời và…. cũng chỉ có anh. Riêng anh nói với em rằng sẽ đi cùng em để làm nên chúng.

Anh à. Giấc mơ có thể sẽ tan biến đi khi chúng ta mở mắt. Nhưng có anh rồi. Dù là hiện thực hay mơ. Với em đó là hạnh phúc.

RED.A
- my foto -

Khi mà xung quanh em giờ đây mọi thứ… con người cho đến mọi việc đều xoay vần trong những đong đếm thiệt hơn. Em thấy ngột ngạt nhưng vẫn phải học cách chấp nhận vì đó dù sao vẫn là cuộc sống vẫn là thực tế mà ngày qua ngày ta phải đối mặt.

Hôm nay em có nói với anh. Yêu em như thế này. Chắc chỉ có mình anh. Người khác ban đầu thấy em có thể cũng thú vị đấy. Nhưng rồi chẳng ai chịu nổi một cái đầu lãng đãng như em. Anh chỉ cười và nói anh thương em. Sau này dù em có lên núi sống để xa rời thế giới loài người anh cũng sẽ lên đó trồng khoai tây cùng em vì đó là món em rất thích. Rồi cũng chỉ có mình anh là chịu cùng em ngồi nghĩ về một căn nhà nhỏ ở một nơi nào đó vắng vẻ. Em sẽ mở 1 tiệm bán sách cũ. Bên ngoài có hàng nước, mình sẽ trồng một vài chậu cây. Anh sẽ chụp hình nơi ấy in làm postcard để bán cho những ai dừng chân muốn mua làm kỉ niệm.

Chỉ có anh mới có thể thật lòng muốn cùng em mơ mộng những giấc mơ tuổi trẻ ngọt ngào lẫn lạ thường nhất trên đời và…. cũng chỉ có anh. Riêng anh nói với em rằng sẽ đi cùng em để làm nên chúng.

Anh à. Giấc mơ có thể sẽ tan biến đi khi chúng ta mở mắt. Nhưng có anh rồi. Dù là hiện thực hay mơ. Với em đó là hạnh phúc.

RED.A
- my foto -

Người đàn ông của em. Sẽ không bao giờ để em ra đi dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Anh ấy sẽ biết khi nào nên ôm lấy em và khi nào nên để em được yên tĩnh một mình. Đó cũng sẽ là người khiến em có cảm giác rằng anh ấy sẽ rất nhớ em nếu phải đi đâu đó xa nhau một vài ngày. Người đàn ông ấy sẽ biết khi nào cần chăm sóc em và lúc nào nên để em tự quyết những việc của riêng mình. Anh ấy sẽ khiêm khắc khi cần và chiều chuộng em đúng lúc. Nếu sau này cuộc sống có quá khó khăn, anh ấy sẽ tôn trọng em cho em quyền được cùng anh ấy vượt qua nó thay vì bảo em bỏ cuộc đi. Em không cần một ai đó phải quá đầy đủ về vật chất. Vì chưa một ngày em nghĩ rằng mình nên thôi làm việc hay thôi cố gắng. Em có thể kiếm tiền và lo cho cuộc sống được coi là tạm ổn. Em chỉ muốn một tình yêu mà gánh nặng vật chất không đè lên cả hai. Nên em sẽ luôn nỗ lực bằng mọi thứ có thể. Mọi cố gắng của em đều có lí do. Tất cả cũng chỉ vì em muốn dang rộng đôi tay ôm lấy người đàn ông của mình, mà không phải mảy may suy nghĩ. Như người đời vẫn hay tính toán so đo.

RED.A
- my photo -

Người đàn ông của em. Sẽ không bao giờ để em ra đi dù trong bất kì hoàn cảnh nào. Anh ấy sẽ biết khi nào nên ôm lấy em và khi nào nên để em được yên tĩnh một mình. Đó cũng sẽ là người khiến em có cảm giác rằng anh ấy sẽ rất nhớ em nếu phải đi đâu đó xa nhau một vài ngày. Người đàn ông ấy sẽ biết khi nào cần chăm sóc em và lúc nào nên để em tự quyết những việc của riêng mình. Anh ấy sẽ khiêm khắc khi cần và chiều chuộng em đúng lúc. Nếu sau này cuộc sống có quá khó khăn, anh ấy sẽ tôn trọng em cho em quyền được cùng anh ấy vượt qua nó thay vì bảo em bỏ cuộc đi. Em không cần một ai đó phải quá đầy đủ về vật chất. Vì chưa một ngày em nghĩ rằng mình nên thôi làm việc hay thôi cố gắng. Em có thể kiếm tiền và lo cho cuộc sống được coi là tạm ổn. Em chỉ muốn một tình yêu mà gánh nặng vật chất không đè lên cả hai. Nên em sẽ luôn nỗ lực bằng mọi thứ có thể. Mọi cố gắng của em đều có lí do. Tất cả cũng chỉ vì em muốn dang rộng đôi tay ôm lấy người đàn ông của mình, mà không phải mảy may suy nghĩ. Như người đời vẫn hay tính toán so đo.

RED.A
- my photo -